Mục lục
Bát Gia Tái Thế - Trần Đức (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tất cả mọi ngươi chung quanh sắp nghẹt thở đến nơi hết rồi.
Ai nấy kinh hoàng nhìn cảnh tượng trước mặt, da đầu tê dại, gai ốc nổi cùng mình.
Trời ơi là trời!
Điên rồi!
Người này đúng là điên thật rồi!
Hắn dám ra tay với cả Diệp Phàm!
Bọn họ không dám tưởng tượng, nếu chuyên tới tai Diệp Thê Long, hậu quả sẽ như thế nào!

Miêu Tiểu Thanh sỢ điếng người.
Hành động của Trần Đức quả thật là không thể tưởng tượng nổi, tuy cô cũng rất can đảm, nhưng cô vẫn không dám chọc vào đám ngưòi này đâu!
Thế mà Trần Đức lại ngang nhiên nghiền cánh tay ngưòi ta nát bét!
Mà buồn cưòi chính là ngay trước đó, cô còn cho rằng Trần Đức không còn là Trần Đức hăng hái nghĩa hiệp của ngày xưa.
Miêu Triều Hải run rẩy, thật sự ông không thể tin nổi những gì đang diễn ra trước mắt, quá sức đáng sỢ, lỡ như Diệp Phàm có làm sao, ông chắc chắn không thoát khỏi liên can.
Tiêu rồi, từ rày về sau, nhà họ Miêu hoàn toàn sụp đổ rồi.
Lạc quan nhất chính là sau này không chốn dung thân ở thành phố Tần.
“Buông cậu chủ Diệp ra!” Cao Lâm hoàn hồn rống lên: “Bảo vệ đâu, mau lên, giết chết thằng nhà quê này cho tao!”
Hắn sỢ hãi tột độ.
Người bị nghiền nát cánh tay không phải hắn!
Thê nhưng đây là địa bàn do hắn quản lý!
Diệp Phàm bị hại trên địa bàn của hắn, hắn tuyệt đối không gánh nổi trách nhiệm!
Cao Lâm hóa điên.
Hắn hoàn toàn không ngò, một thằng quê mùa cục
mịch lại dám ra tay với Diệp Phàm! Ngay lúc bảo vệ còn chưa kịp đến nơi, hắn đã điên cuồng vác một băng ghê lao vào Trần Đức.
“Ranh con, đỉ chết đi!”
“Rầm!”
Băng ghê đập xuống đất.
Nhưng Trần Đức vẫn đứng trơ trơ.
Còn Cao Lâm ngồi bệt dưới đất.
Không ai thấy rõ vừa rồi đã xảy ra chuyện gì.
“Tao nói rồi, đã bảo chúng mày quỳ xuống xin lỗi Tiểu Thanh”, Trần Đức lặp lại yêu cầu vừa rồi một lần nữa.
“Ranh con, tốt nhất là mày buông cậu chủ Diệp ra”, Hồ Minh Đào xông ra trơn mắt nhìn Trần Đức: “Nêu cậu chủ Diệp có chuyện gì, mày chết chắc!”
“Đúng đó!”
“Anh Trần à, đánh nhau giòi thì đã sao chứ, nơi này là địa bàn của tập đoàn Thiên Dương, cũng là địa bàn của Cao Lâm, nếu anh không thả cậu chủ Diệp ra, anh sẽ không thể nào rời khỏi đây đâu”, Trần Lập vốn kiệm lòi cũng lên tiếng, giọng điệu khá mềm mỏng.
Lúc này, Khương sơ Nhiên, Đồng Lâm, Tô Sinh Hải, ai nấy đều đứng ra yêu cầu Trần Đức thả ngươi.
Trong khách sạn.
Mười mấy bảo vệ cuối cùng cũng tập họp đủ.
“Giết nó, nhanh lên, giết thằng ranh này cho tao!” Cao Lâm gào thét, hắn chỉ sợ nếu chậm trễ một chút nữa, sẽ còn xảy ra chuyên kinh khủng hơn.
Rắc!
Hắn vừa dứt lời, tiếng xương gãy vụn va đập vào nhau lại vang lên.
“Á á á!”
Diệp Phàm hét lên thảm thiết, nước mắt giàn giụa, cơn đau do khớp xương gãy nát nhân chìm hắn vào hô sâu địa ngục.
“Dừng tay, dừng tay á á áỉ”, Diệp Phàm thét lên khàn cả giọng, gồng hết sức ngăn đám bảo vệ đang định xông lên.
Đám bảo vệ lập tức chùn bước.
“Cậu chủ Diệp, anh sao rồi?” Cao Lâm run rẩy quỳ lết dưới đất, hoảng loạn hòi.
Diệp Phàm gặp nạn ngay tại địa bàn của hắn, từ nay về sau, tương lai của hắn mò mịt không thể đoán định, hắn khóc nấc lên, chỉ hận không thể chịu tội thay Diệp Phàm.
Mọi ngươi chung quanh nghe thấy tiếng la hét thảm thiết, mí mắt cũng run rẩy theo.
Cánh tay kia đang nằm oặt dưới chân Trần Đức, đã biến dạng không còn phục hồi được nữa!
Đừng nói là Diệp Phàm, ngay cả những người đứng nhìn cũng cảm thấy đau nhói.
“Quỳ xuống, quỳ xuống hết đi!” giọng nói của Diệp Phàm đau đớn cùng cục.
Hắn ân hận!
Ân hận vì sao mình lại đứng gần Trần Đức như thê!
Nêu đứng xa một chút, chắc chắn sẽ không xảy ra chuyên như vậy!
Từ nhỏ đến lớn, bất kể đi đến đâu, hắn đều là tâm
điểm chú ý, được người khác ngưỡng mộ, tôn sùng!
Thê nhưng hôm nay, lại bị người khác nghiền nát dưới chân.
Hắn hận!
Nhưng mà, có hận cũng chẳng ích gì.
Vào lúc này, hắn không thể không nhận mình yếu thế.
Thứ nhất sỢ kẻ anh hùng, thứ hai sỢ kẻ cô cùng liều thân, hắn thật sự sỢ Trần Đức sẽ làm ra những chuyện ghê gớm hơn nữa!
Hắn thề, chỉ cần hắn thoát được, hắn nhất định sẽ giết chết Trần Đức!
Khương sơ Nhiên, Trần Lập, Hồ Minh Đào, Tô Sinh Hải, Đồng Lâm, Cao Lâm, tất tần tật đều dại ra!
Quỳ xuống…
Diệp Phàm bắt cả bọn quỳ xuống…
Cả bọn đưa mắt nhìn nhau.
Không ai dám tin.
Nhưng mà…
Ai nấy đều biết sức mạnh của Diệp Phàm.
Nêu thật sự chọc giận hắn, làm nghịch ý hắn, e rằng từ nay về sau cả dòng họ nhà mình sẽ bị hủy hoại triệt để.
Dù sao…
Gia đình họ đều dựa vào Diệp Thê Long kiếm cơm, nâng đỡ, mới có ngày hôm nay!
“Quỳ mau!”
Diệp Phàm cảm nhận được Trần Đức đang đè chặt gót chân hơn nữa, cả ngươi run giật, một lần nữa rống lên.
Bịch!
Bịch!
Bịch!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK