Thế chẳng phải là cường giả giống ông nội cũng không thể đấu lại sao?
Nếu người này vẫn còn sống và những gì Ticha nói là thật thì bây giờ không ai trên thế giới có thể giải cứu hoặc lấy bất kỳ thứ gì từ điện Thần Minh ra được cả.
“Thế hai tòa kim tự tháp khác thì sao?”
“Tôi có thể dẫn cậu vào tòa tượng Sư Thân Nhân Diện của Pharaoh Tutankhamun, cũng có thể vào trong tháp Đại Kim của Pharaoh Lazoti thông qua một người bạn cũ, chỉ có tòa tháp đó là không ai có thể vào được”.
Ticha nghiêm túc nói.
Tiêu Chính Văn gật đầu, do dự một lúc vẫn nói với Ticha: “Ông cụ, ông có thể dẫn tôi đi xem miếu thần Hades không?”
Ticha ngẩng đầu lên nhìn trời nói: “Chưa đến mười một giờ đêm thì không thể đến gần, cho dù có là chủ tế cũng sẽ bị trừng phạt”.
Nói đến đây, Ticha lấy đồng hồ chỉ vào mười một giờ nói: “Lúc này đến ba giờ sáng thì có thể đến gần, nhưng tôi không dám đảm bảo với cậu có thể đến gần ở khoảng cách nào”.
“Được! Ông cụ, tôi chỉ muốn nhìn xem một chút thôi, có thể đi một vòng quanh đó rồi chúng ta về”.
Tiêu Chính Văn mỉm cười nói.
Sau khi cân nhắc suy xét, Ticha bảo những người khác ở lại trong nhà, chỉ dẫn theo Tiêu Chính Văn đi đến kim tự tháp lớn ở chính giữa.
Đợi đến mười một giờ, Ticha và Tiêu Chính Văn đi đến cách kim tự tháp lớn ở chính giữa vài trăm mét.
Tòa kim tự tháp đó đem lại cảm giác vô cùng uy nghiêm, hơn nữa còn thoáng cảm nhận được một luồng sức mạnh, chỉ có cường giả cảnh giới Thiên Vương mới có thể cảm nhận được uy lực.
Cách kim tự tháp chỉ có vài trăm mét mà đã có thể cảm nhận rõ được sự uy hiếp như vậy, thế thì càng không cần phải nói sau khi vào trong sẽ thế nào.
Lúc Tiêu Chính Văn và Ticha đi về phía kim tự tháp chưa đến một trăm mét, Tiêu Chính Văn không khỏi giật mình.
Dường như có đôi mắt vô hình nào đấy đang nhìn chằm chằm vào anh.
“Cậu Tiêu…”
“Suỵt!”
Tiêu Chính Văn làm động tác tỏ ý đừng lên tiếng, sau đó ngẩng đầu lên nhìn đỉnh kim tự tháp.
Trên đỉnh kim tự tháp lớn có một bóng người mặc áo choàng đen đang nhìn Tiêu Chính Văn và Ticha.
Trong lúc đối mặt với người mặc áo choàng đen, Tiêu Chính Văn cảm nhận được một loại áp lực chưa từng có đang ập đến.