Sau khi nhận lấy viên thuốc mà Lâm Thiên Đức đưa, Tiêu Chính Văn gật đầu nói: “Ừ, được! Lâm Thiên Đức, nếu còn để tôi biết ông dùng thứ này đi hại người thì tôi sẽ tiêu diệt hết cả Quỷ Y Môn của ông!”
“Ôi chao, cậu Tiêu, tôi không dám nữa đâu! Lần này nếu không phải bị ông Lư ép buộc thì tôi đâu dám chạy tới đây hãm hại cậu! Ai mà không biết cậu từng là vua Bắc Lương, hại cậu thì Thiên Tử cũng sẽ không bỏ qua cho tôi!”
“Cầu xin cậu Tiêu, xin cậu mở lòng từ bi tha cho tôi lần này!”
Lâm Thiên Đức quỳ xuống đất, nước mắt nước mũi giàn giụa, khóc lóc vô cùng thương tâm.
Cứ như thể cụ ta thật sự hạ quyết tâm sửa chữa sai lầm.
Thế nhưng Độ Thiên Chân Nhân đứng bên cạnh lại cười khẩy, rút thanh bảo kiếm ra nói: “Cậu Tiêu, loại người này mà thả ra khỏi cửa thì sẽ chẳng còn nhớ tới mấy lời thề thốt của mình đâu! Theo tôi thấy, chi bằng giết quách đi, coi như loại trừ tai họa cho thiên hạ!”
Ánh sáng sắc lạnh trên thanh bảo kiếm sáng chói tới mức Lâm Thiên Đức không dám mở to mắt, chỉ cuộn người dưới đất khổ sở van xin.
Tiêu Chính Văn liếc nhìn Lâm Thiên Đức, điềm nhiên nói: “Với những hành động ngày hôm nay của ông, vốn dĩ ông chỉ còn đường chết! Thế nhưng vẫn phải để ông trở về chuyển lời!”
“Nói với ông Lư, Tiêu Chính Văn tôi không quan tâm ông ta có phải trưởng lão của liên minh võ thuật hay không, đây đã là lần thứ hai, việc gì cũng quá tam ba bận, bảo ông ta tự xem đó mà làm! Nếu không đừng trách tôi lật mặt vô tình!”
“Vâng vâng vâng, tôi nhất định sẽ chuyển lời của cậu!”
Lâm Thiên Đức dập đầu nói với Tiêu Chính Văn với vẻ vô cùng biết ơn.
Hai đệ tử của cụ ta đã bị doạ sợ run cầm cập từ lâu, ngồi xụi lơ dưới đất, không dám cử động.
“Cút!”
Tiêu Chính Văn lạnh lùng thốt ra một từ “cút”, Lâm Thiên Đức vội vàng bò lên từ trên mặt đất, thậm chí còn không dám ngoảnh đầu lại, chạy một mạch mất tăm.
Hai đệ tử của cụ ta sợ đến mức chân mềm nhũn, hoàn toàn không đứng dậy nổi, chỉ có thể bò ra khỏi biệt thự nhà họ Tiêu.
Sau khi bước khỏi cửa rồi lại chạy thêm một đoạn xa nữa, Lâm Thiên Đức mới căm hận quay đầu lại, nghiến răng nhìn về phía biệt thự nhà họ Tiêu và nói: “Tên họ Tiêu kia! Tôi còn có ba tri kỷ nữa, cậu thật sự cho rằng mình từng là vua Bắc Lương thì ghê gớm lắm sao?”
“Dám khiến tôi bị bẽ mặt, cứ chờ đó cho tôi!”
Lâm Thiên Đức phẫn nộ gầm lên, sau đó chạy nhanh về phía khu nhà ông Lư.