Mục lục
Truyện: Đỉnh cấp Tông Sư - Tô Minh (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

 “Mộ Cẩn!”, Tiêu Nhược Dư sốt ruột hét lên. Trên người cô ta lại không có đan dược trị thương.   

 

Cô ta do dự một lát, cuối cùng nhìn xuống lọ thuốc ở trên đất. Nhưng cô ta cắn chặt răng mà không cầm lên.   

 

Cô ta tôn trọng lựa chọn của Diệp Mộ Cẩn- có chết cũng không muốn nợ ân tình của Huyền Thanh Tông và Lữ Chân Tuân.   

 

Cô ta cõng Diệp Mộ Cẩn vội vàng rời đi.   

 

“Mộ Cẩn! Cô nhất định phải sống!”, Tiêu Nhược Dư cõng Diệp Mộ Cẩn, bước chân nhanh như bay, lao ra khỏi Huyền Thanh Tông.   

 

 

 

“Ông ơi! Diệp Mộ Cẩn cũng có chí khí đó! Từ đầu đến cuối không hề động vào thuốc trị thương mà ông cho cô ta”, Lữ Thanh Thanh đứng trong căn gác xép của đại trưởng lão nhìn ông nội mình, nói.   

 

“Đúng là có chí khí nhưng tiếc là quá ngốc nghếch, quá tham lam”, Lữ Chân Tuân chau mày, nói.   

 

Vẫn còn nợ mối ân tình sinh tử.   

 

Thì vẫn chưa hiểu hết về nhân quả.   

 

“Ông ơi! Nếu ông thật sự muốn trả mối ân tình đó thì dễ thôi. Ông có thể cử cháu đến Đế Thành ở giới thế tục rồi tìm Diệp Thành Bang đưa cho ông ta lọ Linh Tiên Hoàn là được rồi”, Lữ Thanh Thanh nói với vẻ mong đợi. Cô ta chưa từng đến giới thế tục nên vẫn muốn đến một chuyến để xem đám người ở đó sống thế nào?   

 

“Tính sau đi!”, Lữ Chân Tuân có chút dao động. Cháu gái mình nói cũng đúng, lọ Linh Tiên Hoàn kia có thể tạo ra ba đến năm cường giả ở cảnh giới tông sư. Linh Tiên Hoàn rất đáng quý, dùng nó để báo đáp ân cứu mạng của Diệp Thành Bang năm đó chắc cũng đủ rồi.   

 

“Ông ơi! Nếu ông đã thấy cách cháu nói là hợp lý thì phải thưởng gì cho cháu chứ?”, Lữ Thanh Thanh cười hì hì nói: “Hay là cháu không bị giam lỏng nữa nha?”  

 

“Cái con bé này!”, Lữ Chân Tuân lắc đầu, có chút bất lực. Những lúc không có ai ở đây thì ông ta vô cùng cưng chiều Lữ Thanh Thanh.   

 

Ở Đế Thành…  

 

“Còn mấy tiếng nữa là Tây Lâm Sát trận sẽ biến mất. Tên Tô Minh kia sống hay chết là sẽ rõ ngay thôi. Thật sự mong chờ quá đi!”, trên mặt Ngụy Chấn Phong đều là vẻ kích động. Nói thật lòng thì ba ngày nay ông ta ăn không ngon ngủ không yên, tâm trạng lúc nào cũng rất là hồi hộp.   

 

“Chắc chắn thằng đó chết rồi, nếu mà sống thì đã ra được từ lâu rồi”, Cơ Thương Hải vuốt râu, nói: “Hiện giờ chỉ đợi kiểm chứng thôi”.   

 

“Ha ha… Chỉ cần xác định được Tô Minh chết thì nhà họ Diệp cũng sẽ bị diệt. Ba nhà chúng ta nuốt trọn nhà họ Diệp thì phần nào có thể tăng thêm được thực lực”, trên mặt Công Tôn Hạ toát lên vẻ tham lam, nói tiếp: “Anh Ngụy! Anh Cơ! Cường giả của hai nhà đã chuẩn bị xong chưa?”  

 

Ngụy Chấn Phong và Cơ Thương Hải đều gật đầu.   

 

Tất nhiên là chuẩn bị xong rồi, từ lâu họ đã không thể nhẫn nại được nữa.   

 

Nếu như không phải muốn chắc chắn tuyệt đối thì ngay lúc biết Tô Minh bị nhốt trong Tây Lâm Sát trận, họ đã ra tay với nhà họ Diệp rồi.   

 

“Bố ơi! Con tiện nhân Diệp Mộ Cẩn… Có thể giao lại cho con không?”, Công Tôn Thần vẫn ngồi trên xe lăn lên tiếng nói, trong ánh mắt hội tụ đủ vẻ tham lam, khao khát, sát ý, oán hận, tất cả hóa thành một chấp niệm.   

 

“Thần Nhi! Con…”, Công Tôn Hạ ngây người ra, bất lực thở dài, trong lòng thấy oán hận. Bởi vì hiện giờ tâm lý của con trai ông ta có chút bất thường, tất cả đều là Tô Minh và Diệp Mộ Cẩn ban cho đó mà.   



“Ha ha! Cháu ngoan! Yên tâm đi! Diệp Mộ Cẩn chắc chắn là của cháu mà”, Ngụy Chấn Phong ha ha cười nói.  

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK