Mục lục
Bát Gia Tái Thế - Trần Đức (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đám đông nghe vậy thì bàn tán nhộn nhịp, bọn họ biết thế giới tục thỉnh thoảng sẽ xuất hiện một hai người có năng lực xuất chúng, ví dụ như Âu Dã Tư Linh, Cổ Tinh Hoa hay Diệp Ca!

Nhưng loại người này chắc chắn là thiểu số trong số ít, nói một cách nghiêm khắc thì cho dù là Âuu Dã Tư Linh cũng không được tính là người thuộc thế tục bởi cô ta từ nhỏ đã lớn lên ở học viện Vô Song này!

Nếu sinh sống ở thế giới tục, cô ta tuyệt đối sẽ không thể sở hữu được thực lực mạnh mẽ như hiện tại.

Tư chất tất nhiên quan trọng, nhưng môi trường tu hành cũng đóng vai trò sống còn!

Nếu đặt hai yếu tố này lên bàn cân so sánh thì tư chất chiếm hai phần, mà hoàn cảnh chiếm trọn tám phần còn lại!

Mấy người Kỳ Hàn, Lữ Đông Dã, Trương Tử Đằng, Hà Đồn, Giang Hồ Hải bị mọi người trực tiếp vây xem và trêu chọc giống như động vật trong sở thú vậy.

Thậm chí có những người trong đám đông còn khiêu khích ngoắc tay, huýt sáo… với họ.

“Mắt chó coi khinh người khác!”, gương mặt Lữ Đông Dã đỏ lựng, nói thế nào thì hắn ta cũng là sự tồn tại khiến người khác nghe tiếng đã sợ vỡ mật tại thế giới tục nhưng khi đặt chân tới nơi đây lại bị chê cười như vậy, điều này thực sự khiến hắn ấm ức đến tức chết mà.

Bốn người Hà Đồn, Trương Tử Đằng, Giang Hồ Hải, Đàm Thu cũng không tránh khỏi phẫn nộ.

Kỳ Hàn thì cả người lạnh băng, không nói lời nào.

Nhẫn!

Việc bọn họ cần làm bây giờ là phải nhẫn nhịn!

Cho dù là dựa theo sự dặn dò của Trần Đức cũng tốt, hay tình hình hiện trường trước mắt cũng vậy, lựa chọn tốt nhất của bọn họ chính là nhẫn nhịn!

“Ồ? Chớp mắt đảo lộn đất trời, phá rách không gian? Quét sạch mọi thứ, đôi mắt Cổ Tinh Hoa lóe lên một tia chế nhạo.

“Đám vô tri luôn thích suy nghĩ viển vông và mơ mộng!”

Tuy Huyết Lãnh chưa đến nhưng Cổ Tinh Hoa cũng không nghĩ rằng hắn đã thua trong cuộc tuyển chọn, rất có khả năng là vì có chuyện khác nên không tham gia.

Vấn đề này tạm thời bị hắn ném ra sau đầu, ánh mắt bắt đầu ghim chặt lên người Âu Dã Thanh Vũ, suồng sã mang thêm tính xâm lược mà liếc nhìn từ trên xuống dưới.

Khuôn mặt xinh đẹp, vóc dáng lung linh quyến rũ cùng đôi chân thon dài thẳng tắp.

Cực phẩm!

Thực sự là một cực phẩm!

Chỉ một cái liếc mắt đã hớp hồn Cổ Tinh Hoa!

Tại sao trước đó khi còn ở thế giới tục hắn lại không phát hiện ra có người phụ nữ hoàn mỹ bậc này?

Cho dù là đặt tại Côn Luân Hư thì sắc đẹp của người phụ nữ này cũng đủ lấy làm kiêu ngạo bốn phương.

“Cô ấy là ai?”, Cổ Tinh Hoa hỏi.

Ánh mắt của Diệp Ca trở nên kỳ quái, đan xen sự phức tạp, nhìn tình huống này thì hắn biết Cổ Tinh Hoa đã nhìn trúng Âu Dã Thanh Vũ rồi!

Người đàn ông nào lại không thích người phụ nữ như vậy đây?

Diệp Ca rất thức thời, biết được bản thân không có được liền dứt khoát đáp: “Cậu Cố, cô ấy tên là Âu Dã Thanh Vũ, là em gái của Âu Dã Tư Linh”.

“Ồ?”

Cổ Tinh Hoa, người vốn đang nảy sinh hứng thú đối với Âu Dã Thanh Vũ lập tức quyết định tóm gọn cô vào trong ngực mình!

Chỉ cần có thể thu phục được Âu Dã Thanh Vũ, vậy thì…

Không biết chừng còn có thể giành được sự chỉ bảo từ Âu Dã Tư Linh, đến lúc đó còn có thể lợi dụng để tiến vào học viện Vô Song!

Nếu may mắn hơn một chút, có lẽ… có lẽ có thể nhận được sự coi trọng từ Âu Dã Tư Linh.

Đến lúc đó nếu hai chị cùng nhau hầu hạ hắn, há không phải là đắc chí cỡ nào?

“Âu Dã Thanh Vũ phải không? Xin chào, tôi là CỔ Tinh Hoa!”

Một giây tiếp theo, Cổ Tinh Hoa đã đi tới trước mặt Âu Dã Thanh Vũ, hắn không chút che giấu sự ái mộ của mình, khóe miệng gợi lên độ cong độc đoán không thể nghi ngờ.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK