Mục lục
Bát Gia Tái Thế - Trần Đức (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trong lòng Trần Đức có một ngọn lửa.

Vốn dĩ, anh đến đây là để tìm hiểu một số việc có liên quan đến thân thế của mình.

Nhưng hiện tại, những việc đó đã bị anh vứt ra sau đầu, điều duy nhất mà anh quan tâm lúc này chính là giải quyết vấn đề của dì Trương.

Bất kế hôm nay có thu hoạch được gì hay không, anh đều phải sắp xếp ổn thỏa cho bà ấy.

Bằng không, anh khó mà yên lòng được.

“Được!”, Miêu Tiểu Thanh gật đầu.

Là phụ nữ, cô cũng thấy chướng mắt, cô cảm thấy cần phải đi một chuyến xem xem tình huống cụ thể như thế nào. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Hai người lần lượt đi xuống lầu.

“Bát Hoang, Tiểu Thanh…”

Ánh mắt Trương Ngọc Tiên tràn đầy lo lắng, bà ấy hiểu rất rõ con người Thang Yến, vì lo sợ hai người bị cô ta ức hiếp nên vội vã đuổi theo.

Có điều, tốc độ của bà ấy quá chậm, không đuổi kịp bọn họ. Không thấy được hai người Trần Đức, bà ấy đành phải men theo hành lang từ từ đi xuống, hy vọng có thể kịp thời ngăn chặn Thang Yến làm bậy.

“Côc côc côc!”

Tâng ba…

Trần Đức bước đến trước cửa, đưa tay gõ.

“Chuyện gì?”, Thang Yến mớ cửa ra, nhíu mày hỏi: “Không phải các người đi gặp bà già kia à, sao lại quay về đây?”

“Lần này đến là để tìm cô!”

Trần Đức bắt lấy cạnh cửa, tay còn lại đẩy cửa ra, dẫn theo Miêu Tiểu Thanh đi thẳng vào trong.

“Các người làm gì? Ai cho các người vào đây, đây không phải là nhà của các người!”, sắc mặt Thang Yến lập tức thay đổi, cô ta đã nhận ra hai người này muốn đến gây sự: “Nếu không ra ngoài, tôi sẽ báo cảnh sát đấy!”

“Thang Yến, có chuyện gì vậy”, buồng trong vang lên tiếng một người đàn ông. Kế đó, người nọ đẩy xe lăn đi ra. Anh ta gầy giơ xương, sắc mặt xanh xao, vàng vọt.

Nhìn thấy Trần Đức và Miêu Tiểu Thanh, anh ta lập tức nhận ra: “Tiểu Thanh, sao cô lại đến đây?”

“Tôi đến thăm dì Trương!”, Miêu Tiểu Thanh nghiêm mặt, hiện tại cô cũng không giả cười nổi nữa: “Hà Đồn, sao anh có thể nhẫn tâm để dì Trương ở trên sân thượng như vậy?”

“Hà Đồn, anh còn nhớ tôi không?”

Trần Đức đứng thẳng người, hai mắt dần nóng lên, mở thấu thị nhãn, trước tiên quan sát hai chân của Hà Đồn.

Cũng may, tuy xương đã bị hoại tử đôi chút, nhưng với bản lĩnh của anh thì vẫn có thể cứu được.

Có điều, không biết người này có đáng được cứu hay không?

“Anh là…”, Hà Đồn nhìn chằm chằm vào Trần Đức một lúc lâu, rốt cuộc, trên mặt anh ta cũng lộ vẻ mừng rỡ: “Trần Đức, Trần Bát Hoang! Anh là Trần Bát Hoang!”

“Đúng, chính là tôi!”, Trần Đức cau mày: “Tôi đến thăm dì Trương, tốt nhất anh nên giải thích rõ chuyện này với tôi!”

“Việc này…”, Hà Đồn nhíu mày, liếc nhìn Thang Yến. Sắc mặt anh ta không được tốt cho lắm.

“Giải thích cái gì? Trần Bát Hoang à? Hừ, tôi là Trần cửu Hoang đây này, đây không phải nhà anh, đừng có mà ra oai, hiểu không hả? Mau cút ra ngoài cho tôi!”

Thang Yến đeo kính, mặt cau có, thân hình cô ta có hơi đầy đặn, dáng vẻ hung hăng, dữ tợn, lại vô cùng kiêu ngạo: “Nhà chúng tôi có thế nào thì đó cũng là chuyên của chúng tôi, không cần một người ngoài như anh khoa tay múa chân!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK