Mục lục
Bát Gia Tái Thế - Trần Đức (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Những người đó bây giờ đang theo dõi anh ta, nếu

anh ta không đòi được tiền thì vị đại ca ở dưới lầu sẽ đích thân đi lên.

Chỉ là một thằng nhóc hai mươi mấy tuổi mà thôi, Thái

Dũng căn bản không thèm đếm xia, từ đầu đến giờ, anh ta

còn không thèm hòi tên đối phương là gì.

Cho dù đấm đá giòi thì đã sao, một mình hắn có thể

đánh lại hai ba chục người chắc?

Hơn nữa, thằng nhóc như này, anh ta có thể tự mình

giải quyết.

“Này nhóc, bây giờ mày lập tức tự chặt đứt hai tay sau

đó chuyển tiền vào thẻ cho tao, nếu không…”

Thái Dũng đưa tay ra sau lấy một cây mã tấu đặt trên

bàn trà, sau đó châm thuốc, phì phèo nhả khói.

Một đôi mắt u ám nhìn Trần Đức qua làn khói thuốc,

tiếp tục nói:

“Cây mã tấu này đã bên cạnh tao mười lăm năm, trong

mười lăm năm qua đã có bày mươi tám người bị nó chặt

đứt tay, một trăm ba mươi sáu người bị chặt đứt chân, ba

trăm bảy mươi ba người bị đâm xuyên”.

“Nhóc à, nếu mày là một người thông minh thì nên

biết mình phải làm gì tiếp theo”.

Thái Dũng lặng lẽ ngồi hút thuốc, đợi Trần Đức đưa ra

lựa chọn.

Một người trẻ tuổi như vậy, anh ta đã xử lý quá nhiều.

Chỉ cần dọa bừa vài câu, có đứa nào không sợ hãi mà

ngoan ngoãn đưa tiền?

Huống hồ, anh ta thực sự không phải đang dọa Trần Đức,

bây giờ anh ta đã đến bước đường cùng, nếu không

lấy được số tiền này thì từ nay về sau không những không

thể tồn tại ở khu vực này mà còn rất có khả năng bị đánh

gãy tay chân.

Nếu Diêm Thanh Nhã dám không đưa tiền, anh ta sẽ

kéo Diêm Thanh Nhã cùng gặp họa.

Dù sao thì cũng không còn con đường nào nữa. Thêm

một Diêm Thanh Nhã, thêm một thằng oắt con thì có là gì?

“Tôi sẽ đưa tiền, Thái Dũng, anh đừng hại người vô

tội”, Diêm Thanh Nhã hoàng sợ nói: “Tôi đã gọi người đến

xem căn nhà này và nhà của tôi rồi, chỉ cần tôi lên tiếng,

bọn họ có thể lập tức ký hợp đồng thanh toán ngay”.

Cô ta không muốn Trần Đức bị cuốn vào chuyện gia

đình của cô ta, sáu triệu, cô ta bán nhà đi sau đó nỗ lực

làm việc chăm chỉ, không chừng có thể gom đủ.

“Xem như cô biết điều”, Thái Dũng cười khẩy, đàn bà

chính là đàn bà, nhát như thỏ đế, mới dọa một tí đã có thể

lấy được tiền rồi.

Loại đàn bà này bình thường không có tác dụng gì cả,

nhưng làm ATM cũng được phết.

“Được rồi, anh nhất định không được ra tay, tôi sẽ gọi

người mua nhà đến đây ngay”.

Sắc mặt Diêm Thanh Nhã tái mét, cô ta lấy điện thoại

di động ra, đang định gọi người đến ký hợp đồng, đúng

lúc cô ta chuẩn bị nhấn nút gọi thì bị Trần Đức túm chặt

tay:

“Đưa tiền cho loại rác rười này còn không bằng đem đi

đốt, ít nhất còn có thể sưoi ấm”.

Tay Diêm Thanh Nhã run lên, Trần Đức đã lấy điện

thoại khỏi tay cô ta, sau đó mìm cười bước đến chỗ Thái Dũng,

ánh mắt nhìn chằm chằm vào cây mã tấu đầy tuổi tác:

“Anh có thể cầm nổi cây mã tấu này không?”

Sắc mặt Thái Dũng ngày càng trở nên u ám, trong mắt

lóe lên một tia hung hãn.

Người thanh niên này thật sự là đang khiêu khích anh

ta mà!

Trước mặt mấy thằng đàn em, nếu như anh ta còn

không làm gì đó thì sau này sao mà chỉ huy người khác được?

“Đệt mẹ, tao giết chết mày!”, Thái Dũng vứt đầu lọc

thuốc lá xuống, đưa tay về phía mã tấu.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK