Mục lục
Bát Gia Tái Thế - Trần Đức (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Xoẹt!”

“Xoẹt!”

Hai người không nói một lời, đồng loạt rút đao ra nhắm thẳng về phía Kỳ Hàn.

Bọn họ đều là cao thủ cảnh giới Thông Mạch, được nhà họ Lữ bồi dưỡng bằng một lượng tài nguyên kếch xù. cả hai ra tay cùng lúc, thế như chẻ tre.

Kỳ Hàn rất kiêu ngạo, tính cách của hắn vốn là như thế, từ đầu đến cuối, hắn không hề nói một chữ, chuẩn bị rút kiếm ra tiếp chiến.

“Để tôi”.

Đúng lúc này, Trần Đức đặt tay lên chuôi kiếm của hắn, đẩy ngược thanh kiếm kia vào vỏ.

Ngay sau đó, anh chủ động ra tay.

Thân hình anh nhoáng lên một cái, tốc độ cực kỳ nhanh và quái dị, trong lúc mọi người còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì hai gã trung niên kia đã bị đánh bay ra ngoài, ngã lăn trên mặt đất, một chết một trọng thương.

Trong đó, người chết chính là gã đã ra tay với Kỳ Hàn lúc trước.

Lúc này, gã bị Trần Đức giẫm dưới chân.

Kế tiếp, anh nhìn về phía Lữ Đông Dã, nhếch mép cười.

Nụ cười như tắm gió xuân, vô cùng đẹp mắt lại xen lẫn một chút quái đản. Anh thản nhiên nói: “Cảm ơn cậu Lữ đã tác thành nguyện vọng của tôi, lời giải thích này khá ổn đấy, có thể miễn cưỡng hóa giải sai lầm vì đã ra tay với Kỳ Hàn, còn về… mày… Tao cho mày một cơ hội, dẫn theo người của mày… Cút!”

Những lời của Trần Đức vang vọng khắp bốn phía, cách đó không xa, rất nhiều người trợn tròn mắt nhìn về phía này.

Cũng may là quán bar này thuộc hàng cao cấp, người đến đây thường tiêu phí trung bình khoảng bảy, tám ngàn, có khi nhiều hơn.

Hầu hết bọn họ đều là người có tiền, tâm tính cũng trầm ổn hơn so với người bình thường, cho nên khi thấy chuyện như vậy, không có ai thét lên, cũng không có ai tỏ vẻ hoảng sợ. Vì tránh liên lụy đến mình, một vài người đã lặng lẽ rời đi.

Ông chủ quán bar có con mắt rất tinh đời, sau khi những người kia đã đi hết, ông ta lập tức bước đến đóng sập cửa, đồng thời tắt toàn bộ âm thanh.

Âm nhạc biến mất.

Bầu không khí thoáng chốc trở nên cực kỳ yên tĩnh.

Một chữ “Cút” của Trần Đức vừa ra khỏi miệng, trong tình huống này, không một ai dám lên tiếng.

Bởi vì…

Chữ “Cút” kia là dành cho Lữ Đông Dã.

Lữ Đông Dã vẫn ngồi yên tại chỗ, tuy nhiên, sắc mặt của hắn ta lúc này vô cùng khó coi, hai mắt long lên, nhìn cực kỳ đáng sợ, cứ như núi lửa sắp phun trào.

Hắn ta toàn toàn không để tâm đến hai tên thủ hạ của mình.

Cái mà hẳn ta quan tâm lúc này chính chữ “Cút” kia.

Một tên mà hắn chưa từng nghe qua lại dám nói ra chữ đó với hắn?

“Ha… Ha ha…”

Đột nhiên, Lữ Đông Dã bật cười. Hiển nhiên là hắn ta đã bị chọc tức, sắc mặt hắn ta dần trở nên dữ tợn, gân xanh nổi lên, thoạt nhìn cứ như một con hổ đang nổi giận: “Trần Bát Hoang, được lắm, xử lý hai tên thủ hạ của tao, còn dám bảo tao cút? Má nó, tao hơi sợ rồi đó, sợ phát run lên được… Đụng đến bọn họ thì có cái đếch gì mà lên mặt, đây đây, bà nội mày, mày lại đây đụng vào tao thử xem?”

“0!

tỉ

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK