Mục lục
Bát Gia Tái Thế - Trần Đức (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Xoẹt!”

Trần Đức dường như đã đoán trước được, dưới chân anh nối gió, nhanh chóng lùi lại, lưỡi đao đó quẹt qua người anh, rơi xuống đất.

“Răng rắc!”

Đột nhiên, dù là Thiên Kiếm Phong cũng bị đao này chém nứt, đá vụn bay lên lại bị gió đánh tan thành trăm mảnh bay tứ tung.

Phương Tâm Ngọc vô cùng ngạc nhiên, dưới tình huống đã trúng chiêu Xích Viêm Thủ của ông ta, Trần Bát Hoang vẫn có thể né được đao này, thực lực và thiên phú của đối phương rốt cuộc mạnh đến mức nào?

Phải biết rằng, Trần Bát Hoang chỉ là một võ giả ở cảnh giới Linh Căn kỳ sơ kỳ mà thôi!

Trước đây, chỉ cần một chưởng là Phương Tâm Ngọc đã đánh chết những võ giả thuộc cảnh giới này cực kỳ nhanh gọn!

Nhưng hôm nay, ông ta không những mất một cánh tay mà còn phải dùng hết sức lực để chiến đấu!

“Thằng nhóc này nhất định phải chết, nếu không sẽ để lại hậu quả khôn lường!”, Phương Tâm Ngọc kiên quyết, đồng thời không dám xem thường Trần

Đức nữa, cố nén cơn đau dữ dội trên người khi gió thổi qua, tiếp tục nâng đao lên chém về phía Trần Đức.

“Kinh Lôi!”

Ông ta hét lớn, lại bày ra một loại võ kỹ khác, đồng thời trên thân đao trắng toát lóe lên những tia điện bao trùm xung quanh thanh đao cực kỳ chói mắt. Trong nháy mắt, tốc độ phi đao của ông ta đột nhên thăng cấp, nhanh đến mức gần như chỉ còn lại dư ảnh.

Trần Đức rất căng thẳng, anh cảm nhận được rõ ràng sự thăng cấp của Phương Tâm Ngọc, lão già này thực sự là quá mạnh, mạnh hơn tất cả những đối thủ mà anh từng gặp trước đây.

Đây cũng là trận chiến gian nan nhất từ khi anh tu võ đến nay. Lỗ máu trên cánh tay ông ta vẫn không ngừng chảy, áo quần trên người gần như bị nhuộm đỏ.

Trong nháy mắt!

Phương Tâm Ngọc đến rồi!

Ngay trước mặt anh, căn bản không hề cho anh bất kỳ cơ hội nào hít thở, lưỡi đao sấm sét kia vang lên những tiếng nổ tanh tách chém thẳng về phía thắt lưng anh!

“Nhóc con, chết đi!”, ánh mắt của Phương Tâm Ngọc cực kỳ dữ tợn, một đao này, bất luận Trần Đức có làm thế nào cũng không thể tránh được, ông ta tự tin một ngàn phần trăm rằng có thể giết chết đối phương, dù thần tiên giáng thế cũng không cứu nổi!

Đao…không ngừng lao đến, càng ngày càng gần!

Trần Đức không hề né tránh, anh biết tránh không được. Nhưng anh cũng không có bất kỳ sự phòng thủ hay phản kháng nào, bình tĩnh nhìn lưỡi đao đó, mặc nó lao đến: “Phương Tâm Ngọc, ông có chắc là có thể giết tôi không?”

“Đệt, tại sao không thể? Tao giết mày như giết chó!”, ánh mắt Phương Tâm Ngọc đầy giễu cợt, như thế nhìn thấy Trần Đức đã bị chia thành hai khúc, trong mắt hiện lên sự hung dữ, hưng phấn và khát máu cùng cực.

Song, đột nhiên!

Ngực của Phương Tâm Ngọc đau nhức vô cớ, cơn đau đó giống như ngòi nổ, vừa xuất hiện thì giây sau đã khiến tứ chi và kinh mạch của ông ta bị tắc nghẽn!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK