Mục lục
Bát Gia Tái Thế - Trần Đức (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“ông không hiểu đâu”, Lục Phong dừng một chút, mang theo kiêu ngạo nói: “Bọn họ thì bình thường thôi, nhưng lần này tôi đã chọn được một thiên tài yêu nghiệt”.

“Phụt”, đột nhiên Vũ Văn Hưu phun ra ngụm trà vừa uống, không nhịn được cười nói: “Lục Phong, ông đùa gì thế? Những người sau lưng ông mạnh nhất cũng mới là Long Tượng kỳ đỉnh phong? Thiên tài yêu nghiệt? Chẳng lẽ ông đùa tôi?

Nhìn một vòng, Vũ Văn Hữu cũng chỉ phát hiện Kỳ Hàn lưng đeo kiếm có thực lực Long Tượng kỳ đỉnh phong,

Hơn nữa,

Khí tức vẫn chưa ổn định, chắc là

Khí tức vẫn chưa ổn định, chắc là mới vừa đột phá không lâu.

Loại này cũng có thể gọi là thiên tài?

“Anh ta chưa tới, không có ở đây, nhưng… đợi đến Côn Luân Hư rồi ông có thể gặp anh ta, anh ta tên Trần Bát Hoang, hy vọng đến lúc nhìn thấy anh ta ông cũng đừng quá kinh ngạc”.

Nhắc tới Trần Đức, trong mắt Lục Phong lóe lên hưng phấn, chuyến đi lần này có thể gặp được thanh niên yêu nghiệt như Trần Đức, quay về Côn Luân Hư, nhất định ông ta sẽ nhận được phần thưởng cực kỳ hậu hĩnh.

“Trần Bát Hoang? Tên cũng không tệ, không biết hắn có ngang ngược như tên không, ừm… tôi nhớ cái tên này rồi đấy, dám hỏi Trần Bát Hoang này đến cảnh giới nào rồi? Là người của gia tộc

nào, xếp thứ mấy trong bảng xếp hạng Ngọa Long?”, Vũ Văn Hữu thờ ơ nói.

“Liên quan đếch gì đến ông”, Lục Phong mặt lạnh lùng, lười nói nhiều.

“Ông là cái thá gì mà dám nói chuyện với thầy Vũ Văn như vậy!”, sau lưng Vũ Văn Hữu có một người đàn ông đứng dậy, ánh mắt lùng nhìn chằm chằm Lục Phong,

Người này vóc dáng khôi ngô, hắn mặc áo dài đen, mặt cực trắng, cực lạnh lùng, đôi mắt vô cùng ác liệt không hề che giấu lòng thù địch trong đó, đồng thời tài năng lộ rõ, vênh váo hung hăng.

“Diệp Ca, đừng như vậy, dù sao Lục Phong cũng cùng cấp bậc với tôi”, Vũ Văn Hữu nhìn về phía hắn, ông ta dừng một chút rồi đột nhiên nói: “Đúng rồi, Diệp Ca, cậu tới rồi, để cho thầy Lục này nhìn xem thế nào gọi là thiên tài yêu

nghiệt”.

Diệp Ca nghe vậy liền hừm hừm, gương mặt lạnh lùng, khiêu khích liếc nhìn đám người Kỳ Hàn và Lữ Đông Dã sau lưng Lục Phong, sau đó hắn đi tới trước mặt Vũ Văn Hữu, vẻ mặt thoáng hòa hoãn lại, mang theo vẻ cung kính.

“Nào, Lục Phong, tôi chính thức giới thiệu với ông, người này tên là Diệp Ca, đây là cường giả giành vị trí đứng đầu trong cuộc so tài lần này, cậu ta đến từ nhà họ Diệp!”

Nhà họ Diệp ở Hương Giang!

Đám người Lữ Đông Dã, Âu Dã Thanh Vũ, Kỳ Hàn, Giang Hồ Hải liền chậm lại.

Mấy người Đàm Thu, Trương Tử Đằng, Hà Đồn trong thế tục có thế không biết, cũng không rõ nhà họ Diệp, nhưng

bọn họ thì biết!

Gia tộc đứng đầu trong ba mươi sáu tộc địa sát!!

“Không sai, chính là người nhà họ Diệp trong tưởng tượng của mấy cậu đấy, năm nay hai mươi bốn tuổi, là thế hệ trẻ nhà họ Diệp toàn lực bồi dưỡng, cậu ta đã đạt đến Linh Căn kỳ trung kỳ, không ngoài dự liệu, chờ thêm nửa tháng nữa cậu ta sẽ đạt đến Linh Căn kỳ đỉnh phong!”

“Cậu ta không có sở thích gì khác ngoài sở thích duy nhất là võ thuật, không chỉ có thiên phú cao siêu, gia thế sáng rực, mà còn hết sức chăm chỉ, mỗi ngày đều tập luyện, sức chiến đấu cậu ta có mặc dù chỉ là thực lực Linh Căn kỳ trung kỳ, nhưng… sức chiến đấu đủ để sánh với Linh Căn kỳ đỉnh phong”.

“Không phải thế tục có bảng xếp hạng Ngọa Long sao? Diệp Ca đứng thứ nhất!”

Theo như lời giới thiệu của Vũ Văn Hữu, trong lòng Lục Phong rất khiếp sợ!

Ông ta không ngờ Vũ Văn Hữu thật sự lại nhặt được một bảo vật!

Thực lực như vậy dù ở ngoại viện học viện Vô Song cũng là tồn tại xuất chúng ấy chứ?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK