Mục lục
Bát Gia Tái Thế - Trần Đức (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Trần Bát Hoang, anh chờ một chút!”, Kỳ Hồng ngăn anh lại: “Anh cứ thế đi ra ngoài à? Muốn chết hả? Anh không phải đối thủ của Kỳ Sơn, hắn là người mạnh nhất nhà họ Kỳ chúng tôi. Anh tôi muốn tôi đưa anh chạy trốn, chứ không phải để anh thể hiện”.

“Hồng Y!”, Trần Đức không để ý đến cô ta, chỉ nhìn về phía Hồng Y.

“Vâng!”

Hồng Y vội nắm lấy tay Kỳ Hồng, kéo cô ta ra, sau đó ẩn mình, cùng Trần Đức đi ra ngoài.

“Không biết tốt xấu, muốn chết thì chết đi, hừ, tiếc cho anh trai tôi, sao lại quen biết loại người như anh chứ!”, sắc mặt Kỳ Hồng thay đổi, cô ta vốn là người của nhà họ Kỳ, từ nhỏ đến lớn đã khi nào bị đối xử như thế chứ? Kỳ Hồng cắn chặt răng, ngồi phịch xuống ghế sofa.

Bên ngoài biệt thự, Kỳ Sơn không vội xông vào mà lấy ra một cái máy tính bảng, gọi một cuộc gọi video.

Đầu dây bên kia nhanh chóng được kết nối, Kỳ Thương Long xuất hiện trên màn hình.

“Ông nội, cháu đã đến nhà Trần Bát Hoang”, Kỳ Sơn đứng ở lối vào trang viên, xoay camera 360 độ: “Nơi này

chính là nhà của hắn, tên phế vật Kỳ Hàn kia đâu?”

“Lôi nó lên đây!”

Kỳ Thương Long quay sang nói với ai đó, vừa dứt lời, đã có người lôi Kỳ Hàn đến trước camera. Trên người hắn lại có thêm vết thương, ngay cả mặt cũng có một vết cắt thật sâu.

“Tốt lắm!”

Kỳ Sơn vô cùng hống hách và ngang ngược, hơn nữa hắn cũng rất khát máu: “Ông nội, đợi lát nữa vào đó, cháu sẽ lấy đầu Trần Bát Hoang cho ông!”

“Tốt, rất tốt!

ỈI

Kỳ Thương Long gật đầu, tỏ vẻ hài lòng. Ồng ta còn đạp Kỳ Hàn một cái rồi nói: “Đồ vô dụng, mặt mũi của nhà họ Kỳ phải nhờ anh mày thay mày tìm về đấy.

Mày nhìn cho kỹ đi, xem người mà mày bảo vệ có bao nhiêu rác rưởi”.

Kỳ Hàn trầm mặc không đáp, sắc mặt hắn cực kỳ khó coi.

“Ha ha…”

Kỳ Sơn cười lạnh, duỗi tay đưa máy tính bảng cho một ông lão: “Cầm lấy nó, nhắm ngay tôi, không được bỏ sót bất kỳ cảnh nào, hiểu không? Nếu không, tôi chém đứt tay ông!”

“Được, được, cậu Kỳ, cậu cứ yên tâm!”, ông lão kia khúm núm nhận lấy máy tính bảng, cẩn thận từng li từng tí cứ như nó là một món bảo vật vô giá.

Kế đó, Kỳ Sơn nhấc chân, bước từng bước trong trang viên biệt thự rộng lớn với phong thái vô cùng tự tin.

“Vù!

tt

Hắn vừa đi đến cửa biệt thự thì đột nhiên một cơn gió mạnh vụt qua.

Kỳ Sơn còn chưa kịp phản ứng thì một cái tay đã bóp chặt lấy cổ hắn.

Kế đó, trong mắt hắn phản chiếu hình bóng một người.

Mặt như được điêu khắc ra, đôi con ngươi sâu không thấy đáy.

“Trần… Trần Bát Hoang?”, Kỳ Sơn kinh hãi, nhanh chóng nhận ra người trước mặt.

“Đúng, là tao!”, Trần Đức bóp chặt cổ hẳn, từ từ nhấc hắn lên, ánh mắt anh tựa như diều hâu, nhìn chòng chọc vào Kỳ Sơn: “Mẹ kiếp… ai cho mày chạy đến chỗ tao ra vẻ hả?”

“Là ai hả?”

Đi cùng với lời nói ngang ngược, hung ác là sát ý nồng nặc hòa cùng mùi rượu quanh quẩn trong không khí.

Chỉ một câu ngắn gọn đã khiến người nghe biến sắc!

Trần Bát Hoang dùng một tay nhấc Kỳ Sơn lên.

Cứ như thứ anh nhấc lên không phải người, càng không phải một võ giả, mà chỉ là một con cún con.

Năm ngón tay khảm sâu vào da thịt Kỳ Sơn lại không hề có cảm giác mệt mỏi hay nặng nề gì cả.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK