Mục lục
Bát Gia Tái Thế - Trần Đức (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ngoài cửa.

Ba người đang đứng.

Kẻ cầm đầu mặc áo phông, đeo kính râm, đầu trọc và cao khoảng 1 m5.

Hắn ta chính là anh Thâm trong lời Liễu Thế Hải, bởi vì quá thấp, Liễu Thế Hải hoàn toàn không dám duỗi thẳng thắt lưng trước mặt hắn ta, chỉ có thể cong eo, sợ sợ sệt sệt.

“Ôi, anh Thâm. Cuối cùng anh cũng đến rồi!”, Thân Tú Thanh dường như sớm đã nhận ra anh Thâm, trực tiếp lao về phía hắn ta.

Anh Thâm cũng nhìn thấy người phụ nữ giống như đầu heo kia, vô thức đẩy ra: “Cô con mẹ nó là ai? Dám động vào ông đây?”

“Là tôi, anh Thâm, Tú Thanh!”, Thân Tú Thanh che mặt: “Hu hu…”

“Mẹ kiếp, sao cô lại biến thành bộ dạng này?”

Anh Thâm và Thân Tú Thanh có quen biết nhau thật, Thân Tú Thanh cùng hắn ta gài bẫy mới lừa được Liễu Thế Hải tình nguyện đi đánh bạc, từ đó tán gia bại sản.

Đương nhiên, hai người này dĩ nhiên sẽ không nói sự thật, Liễu Thế Hải chỉ nghĩ rằng anh Thâm và Thân Tú Thanh là quan hệ bạn bè.

Cũng chính vì vậy, ông ta mới nguyện ý từ bỏ La Ngọc Xuân và ở bên Thân Tú Thanh.

ở bên cô ta tương đương với việc có một hậu trường vững chắc như anh Thâm.

Phải biết rằng, anh Thâm phụ trách ba sòng bạc gần đó, nếu sau này ông ta đến sòng bạc, có ai mà không nể mặt ông ta cơ chứ?

Khuôn mặc của Thân Tú Thanh như đầu heo, anh Thâm đã không nhận ra ngay lập tức.

“Anh Thâm, hu hu, anh phải làm chủ cho tôi, chúng tôi… chúng tôi bị người ta đánh!”, Thân Tú Thanh khóc lóc ỉ ôi nói.

“Mẹ nó. Ai mà to gan như vậy, dám động vào người của ông đây?”, anh Thâm cau mày, hắn ta tiến đến ghế sô pha ngồi xuống, hai tên đàn em đứng sau lưng, Liễu Thế Hải cung kính đứng bên rót trà.

“Con gái ông và người bắt nạt Tú Thanh đâu?”, anh Thâm khó chịu nói: “Đưa chúng nó đến đây!”

“Vâng, vâng, tôi đi ngay”.

Liễu Thế Hải rót trà xong, đi về phía căn phòng La Ngọc Xuân ba người đang ở với vẻ mặt u ám.

Trong phòng.

Ba người đương nhiên nghe thấy động tĩnh bên ngoài, sắc mặt La Ngọc Xuân rất khó coi, lúc còn trẻ không hiểu sao bà ta lại gả cho một người đàn ông như vậy, trong lòng cảm thấy thật hối hận.

Bà ta yếu ớt nói: “Con gái, bác sĩ Trần, hai người mau đi đi, có thể chạy thì chạy đi, ở đây giao cho tôi, một bệnh nhân như tôi, họ không đám làm gì đâu”.

“Không, mẹ, con sẽ không rời bỏ mẹ đâu”, Liễu Như Nguyệt lắc đầu, lúc này cô bỏ mẹ thì khác gì một con cầm thú chứ.

“Anh Trần, chuyện ở đây không liên quan đến anh, chuyên hôm nay, cảm ơn anh, tôi sẽ giúp anh kéo dài thời gian, anh chạy đi”.

Liễu Như Nguyệt đã từng nhìn thấy thủ đoạn của anh Thâm, đừng nhìn hắn ta thấp bé nhưng lại vô cùng tàn nhẫn, lúc đầu khi đánh Liễu Thế Hải, hắn ta đã dùng thắt lưng của mình đánh ông ta, bây giờ trên người của Liễu Thế Hải vẫn còn sẹo.

Có thể cứu được La Ngọc Xuân, Liễu Như Nguyệt đã rất biết ơn Trần Đức rồi, chuyện này không liên quan đến Trần Đức, cô thật sự không muốn liên quan đến anh.

“Yên tâm đi cô giáo Liễu, tôi có nói sẽ giúp hai người giải quyết rắc rối”, Trần Đức thản nhiên nói: “Mấy người đó không đủ tư cách lộng hành như vậy”.

“ồ, vậy sao?”, lúc này, bên ngoài cửa, giọng nói của Liễu Thế Hải đột nhiên vang lên, ông ta chế nhạo: “Thằng nhóc, mày đúng là có chí khí, ha ha, anh Thâm muốn gặp mày, mày còn không cút ra đây?”

“Còn có mày, Liễu Như Nguyệt, đồ ăn cây táo rào cây sung”.

“Cô giáo Liễu, đừng sợ, chúng ta ra ngoài xem xem, dì à, dì cứ ở trong này nghỉ ngơi đi”, Trần Đức nở một nụ cười tự tin, anh lập tức bước ra khỏi cửa.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK