Mục lục
Bát Gia Tái Thế - Trần Đức (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Thành Khuê Phong hoang mang nhìn Trần Đức trừng trừng, da đầu tê dại từng cơn, sợ hãi cực độ, lão ta không tin Trần Bát Hoang chỉ một người bình thường trong dám phàm nhân thế tục, đạt tới mức độ này phải trải qua bao nhiêu khó khăn, lão ta hiểu rõ hơn ai hết!!!

Câu hỏi vừa thoát khỏi miệng, cả đám người Lục Phong cũng tò mò không khác gì.

“Tôi họ Trần, tên Đức, còn gọi là Bát Hoang”, Trần Đức thong thả đáp, người hơi ngả về trước, từ trên cao nhìn xuống, sát ý không giấu giếm: “Trần Bát Hoang tôi so với ông mà nói, chính là vô địch, ông có phục hay không?”

“Phục… Tôi… tôi phục…”

Thành Khuê Phong kinh hoàng

Trần Bát Hoang có phải là vô địch hay không, lão ta không biết.

Nhưng…

Đối với lão ta mà nói, thật sự, thật sự là vô địch!

Lúc này…

Mạng sống của lão ta đang nằm trong tay Trần Bát Hoang, không phục mà được à?

Thành Khuê Phong ở trên ngôi cao biết bao lâu nay rồi, đã quen trên cao nhìn xuống rồi, hôm nay rốt cuộc đã biết sợ, sống ngót 90 năm, đây là lần đầu tiên lão ta cảm thấy sợ hãi cái chết đang đến gần như thế!

Ngay cả ngày xưa khi bại dưới tay Phương Tâm Ngọc, lão ta cũng chưa từng sợ hãi đến thế!

Thân thể già nua không ngừng ho khan, run rẩy, trên mặt, từ da dẻ đến môi miệng đều trắng bệch.

“Cậu… cậu Trần, lão phu có mắt không thấy Thái Sơn, xin cậu… xin cậu cho lão phu một con đường sống!”

Thành Khuê Phong thật sự sợ, sợ thật sự, lông tóc đều dựng đứng lên hết cả, trước đó lão ta không thể ngờ Trần Bát Hoang lại mạnh đến thế.

Lần này, đến nhà họ Kỳ đòi người là một nước đi sai quá sai, cực kỳ cực kỳ sai, một nước cờ đấy nhà họ Thành xuống vực thẳm.

“Đường sống?”

Trần Đức cảm thấy buồn cười, bèn hỏi ngược lại: “Con trai ông dẫn người đến đây đòi người có từng nghĩ sẽ buông tha cho tôi và nhà họ Kỳ một con đường sống chưa?”

“Tôi

tt

Thành Khuê Phong nghẹn họng, dù muốn tiếp tục van xin, nhưng cuối cùng vẫn không nói nên lời, đành bỏ cuộc.

Những võ giả như bọn họ được hưởng tuổi thọ, địa vị, tiền bạc mà người bình thường không thể đạt tới, đồng thời cũng phải chịu đựng sự tàn nhẫn mà người bình thường không cách nào tưởng tượng ra.

Trên cổ luôn lủng lẳng một lưỡi dao vô hình không biết khi nào sẽ rơi xuống.

Thua rồi.

Thì chỉ có chết!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK