Mục lục
Bát Gia Tái Thế - Trần Đức (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Đúng vậy, vãi thật”.
“Hạ Kiệt lần này ăn quả đắng rồi”.
“Đúng vậy, nhưng mà cái thằng Bát Hoang này cứ chờ bị trả thù liên tục đi!”
Cả lớp bàn tán sôi nổi, đám Hạ Kiệt thì lại đứng trên bục giảng không dám nhúc nhích. Đành chịu thôi, nếu bọn họ mà đi xuống thì sẽ truyền đến tai Hoàng Tố Tố, bọn họ không gánh nổi hậu quả.
Hạ Kiệt sầm mặt xuống, trộm già không được còn mất nắm gạo, khiến cậu ta hoàn toàn hận Trần Đức, nhất định phải tìm cơ hội báo thù Trần Đức mới được.
Đứng một tiết học, mà tiết học này dài những hai tiếng!
“Hi”.
Lâm Dao ở phía sau Trần Đức lấy bút chọc vào vai anh.
Trần Đức quay đầu: “Người đẹp, có chuyện gì thế?”
Quả nhiên là không nhận ra mình rồi?
Lâm Dao hơi thất vọng một chút, cô không nói rõ thân phận của mình ra nữa. Nếu đã không nghĩ ra thì có lẽ bắt đầu lại từ đầu sẽ càng tốt hơn.
“Chào anh, tôi là Lâm Dao! Tôi gọi anh là Bát Hoang được không?”
“Được chứ, mọi người đều gọi tôi như vậy, chào người đẹp Lâm Dao nhé”.
Trần Đức và cô bắt tay nhau. Từ trước đến giờ, mọi người đều gọi anh là Bát Hoang, giống như ở thời Tam Quốc thì mọi người gọi Chư Cát Lượng là Khổng Minh vậy.
Chỉ gọi biệt danh không gọi tên.
Trần Đức đúng là không nhận ra Lâm Dao, những năm đi tòng quân, anh cứu biết bao nhiêu là người, nếu không nhắc rõ ra thì đương nhiên sẽ không nhớ được.
Giống như khu vực Tam Giác Vàng không ai quản kia, anh đi qua chưa đến nghìn lần nhưng cũng được trăm lần, triệt phá vô số ổ ma túy, mại dâm.
“Dao Dao, mặc kệ anh ta đi”, Tống Ngữ Yên hừ nói.
Giống cô ấy quá…
Thần thái của Tống Ngữ Yên lúc này làm Trần Đức hơi hoảng hốt. Anh không thể ngờ được rằng trên đời lại có hai người giống như như vậy. Nghĩ đến đây, trong lòng anh lại đau đớn, sắc mặt tái mét.
Mười năm trước,
Nước Mỹ.
Las Vegas.
Một trong bốn thành phố đánh bạc lớn nhất thế giới, cũng được xưng là thiên đường giải trí quốc tế. Khi đêm đến, ánh đèn neon lấp lánh, trên đường đầy người qua kẻ lại, không phú thì quý.
Các cô gái tóc vàng mắt xanh, trời sinh đã càng thêm quyến rũ hơn phụ nữ phương Đông, cộng thêm cách ăn mặc hở hang như chỉ muốn khoe ra hết các đường cong của cơ thể, khiến cho bọn họ nhìn rất giống nữ “yêu quái”, đứng trước sòng bạc chào mời du khách tứ phương vào vui vẻ.
Người da vàng, da trắng, da đen vào đây, trộn lẫn lại với nhau, đến từ đủ loại quốc gia.
Ở một góc tối nào đó có một chút ánh sáng lập lòe.
Trần Bát Hoang mười sáu tuổi dựa vào tường hút xì gà, gương mặt lúc ấy còn hơi non nớt, nhưng đôi mắt linh hoạt kia lại giống như con sói già trong núi, lóe lên ánh sáng.
“Đại ca”, trong tai nghe truyền đến tiếng nói của một người đàn ông: “Lần này mục tiêu ám sát là cựu tổng giám đốc của Kinh Vân, theo bên người là hơn năm mươi lính đánh thuê, có sợ không?”
“Sợ cái đếch gì, Trương Phàm, cậu thấy ông đây sợ hãi bao giờ chưa hả. Làm sao, cậu sợ rồi à?”, Bát Hoang cười nhạt.
“Đúng vậy, Trương Phàm, mày sợ rồi đúng không”.
“Haha, tao cũng thấy là nó đang sợ đấy”.
Hai giọng nói khác cũng truyền ra, Trương Phàm cãi lại: “Chúng mày cút ngay, sao tao phải sợ chứ, có điều… nhiệm vụ lần này rất nguy hiểm, nhà tao mới báo tin là em gái tao ra đời rồi, chờ làm xong nhiệm vụ lần này, tao nhất định sẽ quay về nhà thăm. Bố mày đẹp trai như thế, em gái tao chắc chắn cũng cực kỳ xinh đẹp:
“Tao mà có mệnh hệ gì thì chúng này nhớ phải thay tao về thăm con bé đấy”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK