Mục lục
Bát Gia Tái Thế - Trần Đức (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trong khi họ đang nói chuyện,

Lương Khâu không đợi hai người kia quyết định đã dẫn theo một ông lão đi về phía dòng suối nhỏ.

Mậu Danh, Đạm Đài Nguyệt liếc nhau, cũng đi theo.

Cùng lúc đó, Trần Đức đang chữa thương cho Ưng Thanh Vũ bên dòng suối cũng thấy họ. Ưng Thanh Vũ đang ăn chân heo lại lộ ra ánh mắt sợ hãi.

“Nhóc con, đúng là khéo thật, không ngờ chúng ta lại gặp nhau rồi”, Lương Khâu phe phẩy cây quạt, ánh mắt ngả ngớn hỏi: “Hỏi anh một câu nè, anh… muốn sống không?”

Trần Đức liếc Lương Khâu một cái, lười để ý đến hắn ta, tiếp tục chữa thương cho Ưng Thanh Vũ.

“Tên khốn, bọn họ là tới bắt tôi”, Ưng Thanh Vũ nhỏ giọng nói: “Bọn họ rất mạnh, mau dẫn tôi chạy đi”.

“Chạy? Có thể chạy đi đâu?”, Lương Khâu lớn tiếng nói: “Trần Bát Hoang đúng không? Nếu anh không muốn chết thì giao cô gái kia cho chúng tôi đi. Nếu tâm trạng tôi vui sẽ rủ lòng thương tha cho anh một mạng!”

“Lương Khâu, anh không thể khách sáo chút hả?”, Đạm Đài Nguyệt nhíu mày, hơi bực nói. Lương Khâu thật sự quá kiêu ngạo, mà sự kiêu ngạo ấy khiến cô ta chán ghét: “Trần Bát Hoang, cô gái này nghịch ngợm gây sự, bỏ nhà đi, người nhà của cô ấy đang tìm. Mong anh có thể để chúng tôi dẫn cô ấy về”.

Ấn tượng của Trần Đức với Đạm Đài Nguyệt cũng không tệ lắm, nhưng anh chưa trả lời ngay mà là hỏi Ưng Thanh Vũ: “Cô muốn đi với cô ta không?”

Ưng Thanh Vũ vội vàng lắc đầu: “Không muốn, tôi chỉ muốn đến học viện Vô Song, tên khốn, anh tuyệt đối không được để họ bắt tôi đi!”

“Được”.

Trần Đức gật đầu, bấy giờ mới cười trả lời Đạm Đài Nguyệt: “Ngại quá, cô ấy không muốn đi theo mấy người”.

Đạm Đài Nguyệt khẽ nhíu hàng mày xinh đẹp, đang định mở miệng thì Lương Khâu đã âm u nói:

“Mẹ, nhóc con, bọn tao nể mặt mày quá rồi hả? Bọn tao là đang bàn bạc với mày chắc? Còn ở đó mà cò kè mặc

Trần Đức chẳng thèm liếc nhìn Lương Khâu lấy một cái, trực tiếp làm lơ cái loại tôm tép nhãi nhép.

Sau đó, anh chậm rãi bôi nguyên liệu của Phục Nhan Đan lên người Ưng Thanh Vũ.

Vết thương trên người Ưng Thanh Vũ rất nghiêm trọng, Phục Nhan Đan chỉ có thể chữa trị một số chỗ đơn giản như bên ngoài. Cô ta không những bị thương ngoài da mà còn bị thương bên trong, Trần Đức có thể cảm giác được linh khí trong người cô ta rất hỗn loạn.

Nhưng, anh cũng không hỏi nhiều, nhận tiền của người, thay người làm việc, đối phương không nói, vậy anh sẽ không hỏi.

Đây là điều cơ bản nhất mà anh học được trong khoảng thời gian từng làm sát thủ.

“Nhóc con, mẹ mày không nghe tao nói gì à?”, Lương Khâu lập tức nổi giận!

Trần Bát Hoang thế mà lại làm lơ hắn ta không những một lần mà là ba lần!

Hắn ta không thế nhịn nổi, loại rác rưởi ấy dựa vào cái gì mà làm lơ mình?

Lương Khâu nói xong bèn ra tay, cơ thể hắn ta lập tức biến mất, thoáng chốc đã đến trước mặt Trần Đức, năm ngón tay chộp một cái vào cổ anh, linh khí dập dờn, gió lớn gào thét!

Sắc mặt Đạm Đài Nguyệt, Mậu Danh chợt biến đổi, nhưng lại không kịp ngăn cản.

Trong con ngươi Lương Khâu lóe lên vẻ tàn nhẫn, trực tiếp sử dụng hết toàn bộ sức mạnh hơn triệu tấn muốn chộp lấy cổ Trần Bát Hoang!

Hắn ta tin rằng với loại rác rưởi như Trần Bát Hoang thì mình có thể tùy tiện giết chết ngay lập tức!

Khi Lương Khâu phóng tới trước mặt Trần Đức, anh cũng hành động, trực tiếp bổ một chưởng ra.

Một chưởng ấy không có khuấy động linh khí, không thi triển võ kỹ, chỉ đơn gian là sức mạnh và tốc độ!

Một chưởng nhẹ nhàng ấy đánh sau mà đến trước, tốc độ nhanh kinh người, Lương Khâu hoàn toàn không nhìn thấy được quỹ đạo của nó!

Khoảnh khắc ấy, hắn ta cảm thấy tim mình chợt đập nhanh hơn.

Đáng tiếc, đã muộn rồi!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK