Mục lục
Vợ nhỏ, cuối cùng em đã lớn! - Hứa Minh Tâm (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lệ Nghiêm ngoái đầu lại nhìn Cố Yên, hai người nhìn nhau rồi cười. 

Cố Yên ra trước, Lệ Nghiêm không nhịn được dặn dò phòng trộm. 

Không ngờ anh ta còn chưa nói hết câu, Bạch Thư Hân bất ngờ vọt tới, ôm chặt mình. 

Lệ Nghiêm hơi kinh hãi, thân hình cao lớn cũng cứng đờ ngay tại chỗ. Bàn tay to của anh ta luống cuống, không biết nên để ở chỗ nào, cuối cùng nhẹ 

nhàng đặt ở sau lưng cô ấy, vỗ nhè nhẹ. 

Từ sau khi bố mẹ qua đời, Bạch Thư Hân cũng không thân thiết với anh ta như này nữa. 

Cô ấy ôm mình, khiến cho mạch suy nghĩ của anh ta nhoáng cái trở về nhiều năm trước. 

Em ấy vẫn rất nhỏ, vây quanh mình gọi anh trai dài anh trai ngắn. 

Khi đó, thật sự rất hạnh phúc. 

"Lệ Nghiêm, hình như em vẫn chưa nói xin lỗi với anh. Những năm này, anh vẫn luôn dung túng cho cái tính tình của em, em toàn không tốt với anh, nhưng anh vẫn bao dung em. Sau này... em sẽ không hồ nháo nữa." 

"Thư Hân, xem ra em đã trưởng thành thật rồi, thế mà em lại nói với anh những lời này." 

"Lệ Nghiêm, anh nhất định phải hạnh phúc, biết chưa?" 

Bạch Thư Hân dùng hết dũng khí của mình nói. 

Lời này, chạm vào đáy lòng. 

"Được." 

Anh ta nặng nề trả lời một câu. 

Bạch Thư Hân quyết tâm, đẩy lồng ngực ấm áp của anh ta ra. 

Nơi đó không thuộc về mình, cô ấy không thể tiếp tục lưu luyến nữa. 

Sau đó Lệ Nghiêm đóng cửa, Cố Yên quan sát vẻ mặt của anh ta, hình như anh ta không vui. 

Cô ấy chủ động tiến lên, khoác lên cánh tay của anh ta, mặc dù Lệ Nghiêm hơi không thích, nhưng cũng không đẩy ra. 

"Hình như anh không vui." 

"Thư Hân đã quen tùy hứng, anh cũng quen nuông chiều cái tính xấu của con bé. Đột nhiên... con bé trở nên ngoan ngoãn nghe lời, trái lại anh có chút không quen." 

Lệ Nghiêm chua xót nói. 

"Mặc dù anh em anh là anh em ruột, nhưng anh có cuộc đời của anh, cô ấy cũng có cuộc đời của cô ấy. Cô ấy không cần anh luôn luôn dung túng cô ấy, cô ấy sẽ gặp được người nuông chiều cô ấy cả đời". 

Lệ Nghiêm nghe thấy câu này, trái tim giống như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. 

Sau này cô ấy sẽ gặp được người cưng chiều cô ấy cả đời. 

Anh ta không biết người nào mới có thể xứng với Thư Hân. 

"Anh không yên tâm..." 

"Haiz, anh thật là lo lắng không đâu, bây giờ em gái anh không phải là vấn đề, bây giờ điều quan trọng là em và anh. Anh có thể chưa cưới em vào lúc này, nhưng em muốn đính hôn trước." "Lệ Nghiêm, anh biết mà, em và anh là duyên trời định, không ai phù hợp với anh hơn em. Em hiểu tính tình và sở thích của anh, mặc kệ là công việc hay cuộc sống, em đều phù hợp để bầu bạn bên cạnh anh. Em là một cô gái, không biết xấu hổ không biết ngượng đi theo sau anh, em đã đi theo anh bốn năm đại học, thi đỗ nghiên cứu sinh ba năm, sau đó lại đi bộ đội..." 

"Lẽ nào anh... không nên cho em một công đạo sao?" 

Những năm này cô ấy một mực không yêu cầu Lệ Nghiêm cái gì, một lòng lặng lẽ trả giá mà không yêu cầu hồi báo. 

Cô ấy vốn không định thúc ép anh ta, trong lòng cô ấy vẫn đang lặng lẽ chờ đợi, những lời này không nên nói ra từ miệng cô ấy, mà phải là chính mồm Lệ Nghiêm nói ra. 

Nhưng mà lần này trở về cô ấy hơi bất an, không biết tại sao.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK