"Trương đại soái, đây là gia sản cuối cùng của nhà họ Tạ bọn ta, ngài nhất định phải làm chủ cho bọn ta!"
Tạ Lăng Phong nhìn thấy Trương Lương, cúi đầu xuống đất vái chào trước, sau đó bắt đầu khóc giả vờ đáng thương.
"Trương Lương ta nói được làm được, đã đồng ý trả kho lương lại cho các ngươi, đương nhiên sẽ làm được!"
Trương Lương vỗ nhẹ vào vai Tạ Lăng Phong: "Yên tâm đi, bọn ta sẽ nhanh chóng xuất binh trừ loạn!"
"Uy danh của tiêu cục Trấn Viễn vang xa, đối phó với một đám thổ phỉ còn không phải là chưa cần ra tay đã bắt được địch sao?"
Tạ Lăng Phong tâng bốc nói: "Có lời nói này của Trương đại soái, tiểu sinh yên tâm rồi!"
"Vậy được rồi, ngươi về chờ đi!"
Trương Lương vì bạc nên mới đồng ý nói chuyện với Tạ Lăng Phong, bây giờ đã xem xong bạc rồi, anh ta cũng lười nói chuyện với Tạ Lăng Phong.
Nói xong anh ta quay người rời đi.
Tạ Lăng Phong còn muốn nói thêm mấy câu với Trương Lương, nhưng lại bị cận vệ ngăn lại: "Tạ công tử, đây là khu vực cấm quân sự, công tử xin dừng bước!"
"Được, được!"
Tạ Lăng Phong thở dài, đang định rời đi, lại bị cận vệ gọi lại.
"Quân gia còn có chuyện gì nữa sao?" Tạ Lăng Phong hỏi.
"Là như thế này, Tạ công tử, lần này bọn ta đến vội, trong quân đội đang thiếu nhân lực làm việc, muốn tìm Tạ công tử mượn một số người, không biết Tạ công tử có tiện cho mượn không?"
Đội trưởng cận vệ chỉ vào gia nô đang vận chuyển xe ngựa phía sau Tạ Lăng Phong.
Tạ Lăng Phong nghe vậy, suýt chút nữa hộc máu.
Đòi bạc đòi ca nữ cũng được đi, bây giờ ngay cả gia nô đưa bạc và ca nữ đến cũng không buông tha, tiêu cục Trấn Viễn cũng quá độc ác rồi đó.
Đàn ông Đại Khang suy tàn, gia nô nam còn nhiều hơn ca nữ.
Nhưng Tạ Lăng Phong không chắc đội trưởng cận vệ là tự chủ mở miệng hỏi hay là Trương Lương chỉ thị cho anh ta hỏi như vậy, đã đưa nhiều bạc như vậy rồi, Tạ Lăng Phong không muốn đắc tội với tiêu cục Trấn Viễn vì chút chuyện này, chỉ có thể nhắm mắt hỏi: "Không biết vị quân gia này, muốn mượn bao nhiêu người?"
Gia nô trong đội nghe vậy, đều lo lắng nhìn đội trưởng cận vệ.
Các ca nữ có thể tiếp xúc với những người mua bán lương thực, biết được chính sách đối đãi với ca nữ và gia nô của Xuyên Thục, nhưng phạm vi hoạt động của đám gia nô suốt ngày chỉ ở trong sân kín cổng cao tưởng, số lượng người tiếp xúc vô cùng có hạn, người gia tộc nhà họ Tạ không có chuyện gì cũng sẽ không nói những thứ này với người ở bên dưới, tránh dao động lòng người.
Nơi nào có người thì có giang hồ, giữa các gia nô cũng có sự cạnh tranh.
Đại đa số bọn họ đều bị nhà họ Tạ mua từ khi còn nhỏ, bây giờ khó khăn lắm mới tạo được chỗ đứng trong nhà họ Tạ, nếu như bị tiêu cục Trấn Viễn lấy đi, chẳng phải là bọn họ sẽ phải bắt đầu lại từ đầu sao?
Khi đến nơi mới, bị những gia nô khác nhắm vào, làm khó, lại không dễ nói chuyện, bây giờ nhân viên hộ tống muốn giữ chân họ lại.
Tiêu cục Trấn Viễn làm gì? Là để đánh giặc sao?
Nếu như đội trưởng cận vệ giữ bọn họ lại, là để cho bọn họ làm bia đỡ đạn thì làm như thế nào?
Cho nên, đám gia nô cũng rất lo lắng đội trưởng cận vệ sẽ chọn trúng mình.
Dưới cái nhìn của gia nô, đội trưởng cận vệ cười nói: "Tạ công tử, bọn ta quá thiếu nhân lực, đương nhiên là mượn càng nhiều càng tốt, ngươi cũng muốn bọn ta sớm ngày dẹp loạn trả kho lương về cho ngươi mà?"
Khóe miệng Tạ Lăng Phong giật giật, cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý: "Nếu quân gia đã nói, vậy các ngươi hãy ở lại hỗ trợ đi!"
Đám gia nô lập tức tái mặt, một số người nhát gan, bắt đầu run rẩy.
Nhưng bọn họ đã bị nhà họ Tạ thuần phục, hơn nữa ở đây khắp nơi đều là nhân viên hộ tống, bọn họ muốn chạy cũng không có chỗ nào để chạy, chỉ có thể tuyệt vọng chờ đợi sự sắp xếp của vận mệnh.
Tạ Lăng Phong lo lắng đội trưởng cận vệ sẽ nhìn trúng hộ vệ của hắn, không cần cả xe ngựa, càng không dám đến gần chào hỏi Trương Lương, dẫn hộ vệ quay người rời đi.
Khi đến có một đoàn xe ngựa hùng hậu, quy mô lớn hơn nhiều đội lữ hành, nhưng khi về, chỉ còn lại Tạ Lăng Phong và vài người hộ vệ.
Điều này khiến Tạ Lăng Phong có cảm giác ấm ức khi bị người khác bắt chẹt.
Phải hít thở sâu mấy lần ông ta mới có thể kìm nén được cảm giác này.
Ông ta quay đầu nhìn lại trang viên, rồi nói với thủ lĩnh hộ vệ: "Hai ngày này phái người theo dõi nơi này và cả chỗ kho lương nữa."
"Vâng!" Thủ lĩnh hộ vệ chắp tay đồng ý.
Tạ Lăng Phong cho rằng cho dù Trương Lương ra tay cũng phải đợi thêm một khoảng thời gian, kết quả ai ngờ sáng sớm ngày hôm sau trời còn chưa sáng, đội trưởng hộ vệ đã bảo tỳ nữ đánh thức anh ta, nói tiêu cục Trấn Viễn đã hành động rồi.
Tạ Lăng Phong vội vàng mặc quần áo vào, không thèm rửa mặt mà chạy thẳng đến thư phòng, hỏi thủ lĩnh hộ vệ: "Trương Lương phái ra bao nhiêu nhân viên hộ tống?"
"Gần như toàn bộ nhân viên hộ tống trong trang viên đều được phái ra ngoài!" Thủ lĩnh hộ vệ trả lời.
"Xem ra Trương Lương vẫn thực sự rất quan tâm đó." Tạ Lăng Phong gật đầu: "Nhân viên hộ tống đi đến kho lương rồi sao?"
"Nhân viên hộ tống phân thành sáu đội, lần lượt đi về sáu hướng khác nhau, Trương Lương đích thân dẫn nhân viên hộ tống đội một đi về hướng kho lương."
"Chia thành sáu đội…."
Vừa rồi Tạ Lăng Phong còn nói Trương Lương cũng thực sự rất quan tâm đến, kết quả quay đầu đã muốn rút lại lời vừa nói.
Trương Lương dẫn theo tổng cộng hơn một nghìn người, chia thành sáu đội, một đội chưa đến hai trăm người.
Dù biết rõ Trương Lương đanh diễn kịch, nhưng điều này chẳng phải là là quá qua loa rồi sao?
"Bỏ đi bỏ đi, chuẩn bị ngựa, bọn ta cũng đi đến kho lương xem xem!"
Tạ Lăng Phong thở dài, đi ra khỏi thư phòng.
Ngựa đã được chuẩn bị sẵn ở lối vào sân, Tạ Lăng Phong cưỡi ngựa đi về phía kho lương Phong Niên.
Mặc dù bọn họ xuất phát sớm hơn nhân viên hộ tống, nhưng tốc độ nhân viên hộ tống đi bộ chậm hơn rất nhiều so với cưỡi ngựa, Tạ Lăng Phong dẫn hộ vệ nhanh chóng đi đến trấn nhỏ bên ngoài kho lương Phong Niên, nhân viên hộ tống vẫn ở bên ngoài cách đó hơn hai mươi dặm, có lẽ đến buổi chiều mới có thể đến được nơi.
Lau sậy bên ngoài kho lương Phong Niên lần trước đã bị cháy rụi, bây giờ chỉ còn lại một vùng đất hoang đen thùi lùi, Tạ Lăng Phong không dám đến gần kho lương, chỉ có thể tìm một ngọn đồi nhỏ, chuẩn bị đứng trên đỉnh đồi quan sát trận đánh.
Kết quả không ngờ có người còn nhanh hơn một bước, đợi Tạ Lăng Phong đi tới đỉnh đồi, trên đỉnh đồi đã có người rồi.
"Hà Định Lương, tại sao ngươi lại ở đây?"
Tạ Lăng Phong cau mày hỏi: "Tại sao, ngươi cũng đến xem chuyện cười của ta à?"
Hà Đỉnh Lương là con trai thứ năm của nhà họ Hà, lớn hơn ông ta một tuổi.
Nhà họ Hà và nhà họ Tạ gần nhau nên khó tránh khỏi có va chạm giữa hai bên, đặc biệt là trong những năm gần đây, vì một mảnh ruộng màu mỡ ở chỗ giáp ranh nên hai nhà đã nhiều lần tranh chấp.
Thấy Hà Đỉnh Lương, ý nghĩ đầu tiên của Tạ Lăng Phong là tên này biết kho lương bị cướp nên đến để chế giễu.
Hai người một người là nhân tài kiệt xuất nhà họ Tạ, một người là trụ cột nhà họ Hà, hơn nữa tuổi tác hai người cũng không khác biệt lắm, cho nên người ngoài thường so sánh bọn họ với nhau, mỗi lần gặp mặt đều nồng nặc mùi thuốc súng.
Nhưng lần này Hà Đỉnh Lương không tranh hơn thua với Tạ Lăng Phong, mà lại chủ động đứng dậy hành lễ: "Tạ huynh, ta không đến để chế giễu huynh, thực ra bây giờ bọn ta có cùng kẻ địch, hy vọng Tạ huynh bỏ qua hiềm khích lúc trước, ngồi xuống để nói chuyện."
Nói rồi, ông ta ra hiệu cho người mang một cái đệm mềm tới.
Lúc này Tạ Lăng Phong mới nhớ tới, quả thực hai ngày trước ông ta nhận được tin báo, kho lương của nhà họ Hà cũng bị thổ phỉ cướp.
Về việc ai cướp thì không cần nói cũng biết rồi.