Mục lục
Tiên võ truyền kỳ - Tiên võ đế vương - Diệp Thành (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chạy!

Trong bầu hư không náo nhiệt là tiếng thét gào của Diệp Thành. Hắn chạy phía trước, Doãn Chí Bình đuổi sát theo sau.

Sau bọn chúng chính là kẻ mạnh của Chính Dương Tông và Thanh Vân Tông đuổi theo, cả mười tám người ở cảnh giới Chuẩn Thiên, gần trăm người ở cảnh giới Không Minh đỉnh phong, người nào người nấy sát khí ngút trời.

Còn phía sau Chính Dương Tông và Thanh Vân Tông là những người tới xem trận chiến vây lại từng đám đen kịt.

Cảnh tượng thật náo nhiệt, đúng là thật náo nhiệt.

Có điều màn náo nhiệt hơn hãy còn ở phía sau.

Rầm! Rầm!

Không lâu sau đó, ở phía mà Diệp Thành bỏ trốn vang lên từng tiếng động kinh thiên động địa, có thần quang che trời, có mây mù che lối, có từng ngọn núi sụp đổ.

Ôi trời!

Sau tiếng thét kinh ngạc, Diệp Thành lại lồm cồm vừa bò vừa chạy quay lại, cơ thể nhếch nhác thảm hại.

“Ấy? Sao lại quay lại rồi” những kẻ xung quanh bất ngờ lần lượt nhìn về phía sau Diệp Thành.

Ập vào mắt bọn họ chính là sương khói che lấp, mấy chục kẻ mạnh sát phạt đến, có kẻ ngự giá trên phi kiếm, có kẻ ngự trên sương, khí thế sục sôi, những nơi bọn họ đi qua thì không gian nứt lìa bằng tốc độ có thể thấy bằng mắt thường.

Khí thế bên này mạnh mẽ quá, nếu nhìn kĩ thì há chẳng phải là kẻ mạnh của Hằng Nhạc Tông sao? Người dẫn đầu chính là Thông Huyền Chân Nhân.

Phía này, Doãn Chí Bình thấy phía Thông Huyền Chân Nhân sát phạt đến thì mừng ra mặt, hắn được Thông Huyền Chân Nhân đưa về bên mình.

Có điều Diệp Thành lại chẳng ra sao, hắn bị kẻ mạnh của Hằng Nhạc Tông chặn đầu quay lại, định chuồn đi tiếp nhưng kẻ mạnh của Chính Dương Tông và Thanh Vân Tông đã sát phạt tới từ hai hướng.

Mẹ kiếp!

Diệp Thành lên tiếng mắng chửi, hắn quay đầu ngay lập tức, nhân khoảng vài giây ngắn ngủi khi kẻ mạnh của tam tông chưa bao vây lại hắn phải chuồn đi cho nhanh gọn.

Giết cho ta!

Kẻ mạnh của Chính Dương Tông gằn lên phẫn nộ, cứ thế sát phạt về phía Diệp Thành.

Lần này, bọn họ phải dốc hết sức truy sát Diệp Thành, không nói tới chuyện trong hố thần, chỉ nói tới chuyện trước đó không lâu Diệp Thành bắt Thánh Nữ của Chính Dương Tông và lừa bọn họ không biết bao nhiêu tiền chuộc mà không thả người khiến Chính Dương Tông mất hết thể diện, sát khí của bọn họ đối với Diệp Thành đã tới mức không thể nào kiềm chế nữa.

“Sư tổ…”, Cơ Tuyết Băng định nói gì đó nhưng đã muộn vì nhóm lão tổ của Chính Dương Tông đã sát phạt lên phía trước.

Thấy vậy, Cơ Tuyết Băng cũng vội đuổi theo, mặc dù cô cũng nhiều lần muốn giết chết Diệp Thành nhưng lại không muốn nhìn thấy hắn chết thảm, chỉ vì tên tiện nhân đó đã từng giúp cô lúc cô gặp nguy hiểm.

Giết cho ta!

Kẻ mạnh của Thanh Vân Tông hô hào sát phạt về phía trước.

Đối với Diệp Thành, bọn họ đã hận tới tận xương tuỷ, nếu không phải là hắn thì Thánh Nữ của bọn họ cũng sẽ không mất tích, nếu không vì hắn gây rối thì trong trận hỗn chiến của tam tông bọn họ đã bắt sống được Cơ Tuyết Băng và tới giờ cũng không tới mức bị động như vậy.

Giết cho ta!

Kẻ mạnh của Hằng Nhạc Tông cũng lao lên.

Mặc dù bọn họ và Diệp Thành không có thù oán quá lớn nhưng bọn họ đều là những kẻ cay nghiệt, uy lực mạnh mẽ của Diệp Thành là mối uy hiếp lớn đối với Hằng Nhạc Tông.

Giết cho ta!

Sau Hằng Nhạc Tông lại là những người không biết của thế lực nào sát phạt đến, về cơ bản bọn họ đều muốn bắt sống được Diệp Thành để dành về tiền thưởng.

Những ngày này, vì số tiền thưởng hậu hĩnh của Chính Dương Tông mà bọn họ lập thành đội đi bắt Diệp Thành, ấy thế mà không những không bắt được người mà còn mệt thân, nghĩ tới cơ hội tốt ngay trước mặt như vậy, bọn họ sao có thể bỏ qua cho tên tiện nhân Diệp Thành được.

Thế rồi cả hư không như náo loạn.

Bóng hình mỏng manh đơn độc của Diệp Thành tháo chạy ở phía trước, phía sau hắn chính là kẻ mạnh của tam tông, sau nữa là những kẻ mạnh muốn bắt Diệp Thành để đổi tiền, rồi tiếp đến là những kẻ đến xem nhàn rỗi.

Rầm! Rầm!

Giữa đất trời vang lên từng tiếng động dữ dội.

Từng bóng hình đen kịt nối tiếp nhau, người nào người nấy bắn ra thần quang, khí thế mạnh mẽ, sát khí ngút trời, chưởng ảnh, thần hồng, kiếm mang, chưởng ấn, binh khí, trận đồ đều được tung ra.

“Mẹ kiếp, có gan thì đánh một mình với ta”, phía trước, Diệp Thành đang tháo chạy thục mạng chốc chốc lại quay đầu lại mắng chửi.

Cảnh tượng hiện giờ hắn đã từng nghĩ tới nhưng hắn không thể ngờ kẻ mạnh của tam tông lại sát phạt tới nhanh như vậy khiến cục diện đang tốt đẹp trở nên hỗn loạn.

Lúc này, số lượng người đuổi theo hắn không phải một hay hai người mà cả đám đông.

Lúc này, những kẻ đuổi theo hắn không phải những kẻ vô dụng, hơn ba mươi người ở cảnh giới Chuẩn thiên, gần ba trăm người ở cảnh giới Không Minh đỉnh phong, gần nghìn người ở cảnh giới Không Minh, đây là trận thế lớn thế nào chứ.

Trước đó không lâu, hắn còn đang mắng chửi phía Chung Giang không phái vài người tới nhưng giờ xem ra bọn họ không tới là đúng vì có bao nhiêu người đến cũng không đủ đối đầu với đám súc sinh đằng sau.

“Cái gì? Hơn ba mươi tu sĩ ở cảnh giới Chuẩn Thiên, hơn một nghìn tu sĩ ở cảnh giới Không Minh, tất cả chỉ vì đuổi theo một người ở cảnh giới Không Minh?”

“Có cần phải tạo ra động tĩnh lớn như vậy không?”, tin tức này lập tức được đồn khắp Bắc Sở sau đó được truyền khắp Đại Sở, khi nghe thấy tin này, kể cả là tu sĩ mạnh ở cảnh giới Chuẩn Thiên thì cũng bất giác tặc lưỡi.

“Động tĩnh nhỏ thì không phải là sát thần Tần Vũ nữa”, có người thở dài.

“Cũng đúng, tên tiện nhân mặt dày đó, mỗi nơi hắn đi qua đều để lại động tĩnh lớn”.

“Lần này nếu mà hắn còn trốn được thì ta mang họ theo hắn luôn”, có rất nhiều người vuốt râu, mặt mày tỏ vẻ thú vị.

Rầm! Rầm!

Diệp Thành chạy ở phía trước đã lẻn vào một rặng núi, phía sau hắn là từng đám người đông như kiến truy sát vào trong.

Phía sau nữa là từng ngọn núi sừng sững sụp đổ, đợi tới khi Diệp Thành chạy được ra ngoài thì cả rặng núi đã không còn, tất cả đều bị đám súc sinh đằng sau dẹp bằng.

Phía trước, Diệp Thành nhảy vào một dòng sông.

Phía sau, từng bóng người như lũ sát phạt đến.

Sau nữa, chỉ thấy từng ngọn sóng cuộn trào, đợi tới khi Diệp Thành chuồn ra ngoài thì dòng sông không còn nguyên dạng như trước mà đã hoá khô cạn.

Phía trước, Diệp Thành bay vào trong thương nguyên.

Phía sau, từng bóng hình choán đầy trời đất sát phạt vào, thế nhưng chỉ thấy thương nguyên vụn vỡ, đợi tới khi nhóm súc sinh kia sát phạt qua thì thương nguyên đã trở thành vực sâu thăm thẳm.

“Dùng thiên kiếp ép đám chó chết này mới được”, bên trong địa giới của Chính Dương Tông, Thái Hư Cổ Long cũng nhảy dựng lên, nó gào thét.

Thiên kiếp!

Diệp Thành nhướng mày, hắn không quên liếc nhìn vào hư không, hơn ba mươi tu sĩ ở cảnh giới Chuẩn Thiên, hơn một nghìn tu sĩ ở cảnh giới Không Minh, thiên kiếp này nếu như giáng xuống thì…

“Chém, chém chết bọn chúng, nghe theo ta không sai đâu”, Thái Hư Cổ Long gằn lên thúc giục.

“Chém chết đám khốn khiếp này đi”, Diệp Thành lập tức xắn tay áo, hắn lớn giọng.

“Đúng….đúng là phải chém”.

“Chém”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK