Mục lục
Tiên võ truyền kỳ - Tiên võ đế vương - Diệp Thành (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Bên này, Diệp Thành đã bay ra khỏi Vạn Hoa Cốc như một đạo kinh mang không gì bì được, lao nhanh về hướng Hằng Nhạc Tông.

Đến giờ đầu hắn vẫn còn choáng váng, mọi chuyện xảy ra khiến hắn cảm thấy không chân thực lắm.

Chỉ trong ba ngày ngắn ngủi mà những điều hắn trải qua lại khiến người ta phải cảm thán. Đan Ma, Ma Vương của Ma Vực, con gái Nguyệt Hoàng, Pháp Luân Vương, Đao Hoàng, có ai không tuyệt thế vô song, thế mà hắn lại đã gặp hết.

Tuy nhiên ngoài cảm thán, hắn cũng thu hoạch được rất nhiều, thành công liên minh với Đan Thành và Quảng Hàn Cung, bây giờ lại liên minh được với phía Đao Hoàng, đội hình này có thể gọi là rất lớn.

Khi bình minh ló dạng, Diệp Thành mới về đến Hằng Nhạc Tông.

Vừa vào đại điện của Hằng Nhạc, hắn phát hiện những người giữ chức vụ cao của Viêm Hoàng và Hằng Nhạc đều ở đây, ngồi ngay ngắn thành hai hàng.

“Ồ, mọi người ở đây hết à?”, Diệp Thành cà lơ phất phơ, chẳng có dáng vẻ của một vị Thánh chủ hay chưởng giáo mà lại giống lưu manh hơn, hắn rất tự giác đi về vị trí chính giữa ở phía Nam.

“Lão phu nhẩm tính rồi, tên này lại bắt đầu ra vẻ đấy”, Vô Nhai Đạo Nhân và Cổ Tam Thông bấm đốt tay như thật, hệt thầy bói, nhất là biểu cảm ấy thật sự rất nghiêm túc.

Mặc dù Cổ Tam Thông và Vô Nhai Đạo Nhân đang pha trò nhưng ánh mắt phía Thiên Tông Lão Tổ và Hằng Nhạc Lão Tổ vẫn đều tập trung vào Diệp Thành, không có ngoại lệ.

“Đan Thành đã đồng ý liên minh”, dưới sự chú ý của mọi người, Diệp Thành cười toe toét: “Đồng thời, ta cũng đã trở thành thành chủ của Đan Thành”.

Lời hắn vừa dứt, mọi người trong đại điện đều sững sờ ngây ngốc.

Đan Thành là sự tồn tại thế nào? Đó là nơi tập trung luyện đan sư của Đại Sở, khả năng triệu tập của họ rất lớn, không phải bất kỳ thế lực nào ở Đại Sở cũng có thể so sánh được, bây giờ họ không chỉ đồng ý liên minh mà còn để Diệp Thành làm thành chủ.

Nhất thời, ánh mắt mọi người nhìn Diệp Thành đều thay đổi.

“Đêm đến Đan Thành, chúng ta đã gặp kẻ mạnh đến từ Ma Vực, trong đó có sư thúc tổ của Đan Thần tiền bối là Đan Ma và Ma Vương của Ma Vực chưa từng xuất hiện – Quỳ Vũ Cương”, khi mọi người còn đang vui mừng thì Diệp Thành lại ném ra một tin không được tốt lắm, trong đại điện lập tức bao phủ một tầng mây mù.

Ma Vực, nghe thấy tên thế lực cổ xưa lớn mạnh này, tất cả mọi người đều cảm thấy ngột ngạt.

Những năm tháng khi xưa, Ma Vực đã không chỉ một lần gây lên gió tanh mưa máu ở vùng đất này, đỉnh điểm là thời kỳ thống nhất, nếu không có Viêm Hoàng liên hợp cùng thế lực tứ phương trấn áp Ma Vực thì e rằng lịch sử Đại Sở đã phải viết lại.

Giờ phút này, sắc mặt người của Viêm Hoàng là khó coi nhất, vì Ma Vực năm đó là do Viêm Hoàng trấn áp, bây giờ Ma Vực xuất thế lần nữa, Viêm Hoàng sẽ bị liệt vào danh sách kẻ thù số một, họ có thể tưởng tượng được sự trả thù của Ma Vực sẽ tàn ác thế nào.

“Quảng Hàn Cung cũng đã đồng ý liên minh với chúng ta”, khi sắc mặt mọi người xấu đi, Diệp Thành ngồi ở vị trí chính giữa lại cười khà khà.

“Quảng Hàn Cung?”, nghe thấy ba từ này, giây trước sắc mặt mọi người còn khó coi, giây sau vẻ mặt đã trở nên sững sờ, không ngờ sau tin xấu còn có một bất ngờ đáng mừng thế này.

“Quảng Hàn Cung do Nguyệt Hoàng sáng lập đã đồng ý liên minh với chúng ta, ghê gớm chưa?”, Diệp Thành cười rất đắc ý.

“Ghê”, mọi người bật cười vui vẻ, Quảng Hàn Cung là bá chủ vùng đất này thời đại Nguyệt Hoàng, sau bao nhiêu năm tuy đã suy tàn nhưng nền tảng vẫn vững chắc, liên minh với họ, với Viêm Hoàng và Hằng Nhạc mà nói có thể gọi là như hổ thêm cánh.

“Tiểu tử, ta rất tò mò, sao ngươi lại có liên quan đến Quảng Hàn Cung thế?”, phía Hằng Nhạc Lão Tổ đều nhìn Diệp Thành với vẻ khó hiểu.

“Đó là một lần tình cờ thôi, ta đã gặp con gái của Nguyệt Hoàng ở Đan Thành”, có lẽ biết nghi hoặc của mọi người, Diệp Thành mỉm cười giải thích: “Nói thật, ta cũng rất ngạc nhiên khi có thể gặp Thiên Thương Nguyệt ở Đan Thành, nhưng chúng ta nói chuyện cũng khá vui vẻ”.

“Không ngờ Thiên Thương Nguyệt con gái của Nguyệt Hoàng lại ở Đan Thành”, mọi người đều thở dài, họ thật sự rất bất ngờ.

“Tuy nhiên có thể liên minh với Quảng Hàn Cung, thực lực của chúng ta chắc chắn sẽ tăng vọt, không cần sợ Ma Vực nữa”, mọi người hít một hơi thật sâu, tầng mây mù giăng lên vì Ma Vực lúc trước cũng đột nhiên biến mất, bầu không khí trong đại điện thoáng chốc thay đổi từ ngột ngạt thành vui mừng.

“Trên đường về, ta bị Pháp Luân Vương chặn đánh”, khi mọi người đang vui mừng hớn hở, Diệp Thành lại tung ra tin nữa.

“Đáng chết, ngươi có thể nói một lần luôn không?”, Cổ Tam Thông và Vô Nhai Đạo Nhân đều mắng: “Một tin tốt, một tin xấu, một tin tốt, một tin xấu, ngươi bị rảnh hả?”

“Pháp Luân Vương?”, khi hai người còn đang mắng mỏ Diệp Thành thì phía Hằng Nhạc Lão Tổ và Thiên Tông Lão Tổ lại ngập ngừng hỏi.

“Đúng như mọi người nghĩ, chính là Pháp Luân Vương đã bị Chiến Vương giết trong truyền thuyết”.

“Sao vẫn còn sống chứ?”, bầu không khí trong đại điện lại từ vui mừng trở lại ngột ngạt.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK