Mọi người xung quanh chứng kiến cảnh tượng này cũng bắt đầu bàn tán xôn xao.
"Sợ thật! Anh Mạc và trưởng lão Phong đánh ra tận bên ngoài rồi đây này!", Trương Phong nhìn hai người đang đánh đấm, kinh ngạc kêu lên.
Triệu Vô Cực cũng khoanh tay trước ngực, rơi vào trầm tư: "Có thể đánh với thiếu chủ một lúc lâu như vậy, thì lão già này không phải hạng dễ đối phó!"
“Đúng vậy, nếu ông Hai ở đây thì tốt quá, ông Hai nhất định có thể đánh ông ta nhừ đòn!”, Sở Nam Thiên lo lắng dậm chân, khẽ thở dài.
"..."
Hai người họ bắt đầu lo lắng, nếu Mạc Phong xảy ra chuyện gì, bọn họ phải ăn nói với Mạc Yến Chi thế nào chứ?
Xích Ly cũng không khỏi bực mình giậm chân tại chỗ khi thấy hai người họ đánh nhau dữ dội: "Thằng nhãi này sao khó xử lý thế cơ chứ! Trùng Vương!"
“Tôi đây!”, lão già ngày hôm qua đấu với Diệm Phi một trận sống còn đi tới, cung kính gật đầu, nhẹ giọng nói.
"Trông hai người này đánh nhau nhạt quá, ông nghĩ thêm cách giúp trận đánh thêm tí vị đi!"
"Ha ha, không thành vấn đề!"
"..."
Lúc này, Trùng Vương lấy ra một cái lọ nhỏ từ túi, bên trong có một thứ giống như con thiêu thân bay ra.
"Đây là Thương Trùng. Nếu bị nó chạm phải, toàn thân sẽ trở nên yếu ớt, cơ bắp co giật sau đó máu trong cơ thể sẽ bị loãng dần!"
Xích Ly khẽ gật đầu: "Không tồi, không tồi! Ông cứ làm đi!"
Lão ném con Thương Trùng lên không trung, nó nhanh chóng bay về phía Mạc Phong.
Nhưng trước khi bay đến chỗ Mạc Phong, nó đã bị một quả cầu lửa thiêu rụi thành tro bụi trong nháy mắt.
Diệm Phi lúc này đang đứng dưới gốc cây, khoanh hai tay trước ngực, khinh thường nói: "Ha ha, có tôi ở đây, ai cũng đừng hòng giở trò!"
"Mới một ngày không gặp mà cô đã xinh đẹp như vậy rồi, hôm qua cô có nhớ tôi không?", Trùng Vương cười tươi roi rói nói.
Đừng nói là Diệm Phi không muốn gặp lão mà ngay cả Xích Ly cũng không khác gì. Nếu không phải Xích Ly thấy lão còn có chỗ lợi dụng được thì đã đá lão bay đi từ lâu rồi, muốn dùng được trùng thì phải lấy người ra mà thử trùng.
Đây là lý do tại sao Trùng Vương tự luyện mình thành một kẻ người không ra người, quỷ không ra quỷ, trên lưng còn có một cái bọc nước, đây là chất độc của một số loài trùng độc, từ từ tích tụ từng chút một đè nặng khiến cơ thể lão cong lại.
Khi còn trẻ, Trùng Vương cũng là một chàng trai tuấn tú, nhưng từ sau khi luyện thuật âm tà này, dung mạo của lão bị hủy hoại hoàn toàn, từ một thanh niên khôi ngô trở nên xấu xí như bây giờ, thậm chí còn bốc ra một mùi thối rữa.
Nếu không phải bây giờ Xích Ly cần sử dụng lão, thì ông ta thực sự muốn đá lão ra xa hơn chục mét.
Hơn nữa chính Diệm Phi cũng được Xích Ly nhìn trúng, bởi vì điều kiện để Trùng Vương giúp ông ta là sau khi mọi sự đã thành, ông ta phải đưa Hoả nữ Diệm Phi cho lão.