Mục lục
Hoắc tổng truy thê - Hoắc Minh - Ôn Noãn (Truyện FULL)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hoắc Doãn Tư không nói gì, nhưng mà trong lòng thì đang suy nghĩ.

Thật ra thì anh muốn chăm sóc hai mẹ con họ. Có điều, An Nhiên không muốn… Cô của bây giờ khác với trước đây rồi. Không có Hoắc Doãn Tư anh thì cô cũng sống rất tốt, đổi nhà chỉ là chuyện sớm hay muộn thôi.

Hai ngày sau, thành phố B tổ chức hội đấu giá lớn nhất trong năm.

An Nhiên chuẩn bị rất kỹ, định đấu giá một cặp bát thời Thanh, tặng cho tổng giám đốc Hứa để bày tỏ thành ý.

Tám giờ tối, cô dẫn thư ký xuất hiện.

Lúc cô đến, khách đã đến khá đông đủ, không còn vị trí trống.

Cô dùng quan hệ để ngồi vị trí kế bên tổng giám đốc Hứa.

Khi cô ngồi xuống, tổng giám đốc Hứa rất có phong độ mà chào hỏi: “Là tổng giám đốc An đấy hả! Nghe tổng giám đốc Cố nhắc đến cô lâu rồi, không ngờ cô lên chức nhanh như vậy, đúng là Trường Giang sóng sau đè sóng trước.”

An Nhiên tự nhiên mà nói lời khách sáo với ông ta: “Tổng giám đốc Hứa quá khen!”

Dứt lời, cô ngồi xuống ghế.

Cô đã chuẩn bị sẵn mọi thứ, nắm được tính cách sở thích của tổng giám đốc Hứa. Vậy nên hai bên có một vài chủ đề chung để trò chuyện, cuộc đối thoại khá là hợp nhau.

Trong bữa tiệc mừng, An Nhiên tặng cặp bát kia cho tổng giám đốc Hứa.

Tổng giám đốc Hứa cười ha ha: “Tôi ngại quá đi, mới quen biết mà đã khiến cho tổng giám đốc An tiêu tiền rồi.”

Có điều, làm ăn chính là như vậy, người có lòng hợp tác thì sẽ nhận quà cáp của đối phương đưa tặng. Tổng giám đốc Hứa khách sáo vài câu rồi bảo thư ký nhận quà, sau đó cúi người nói nhỏ: “Tôi rất coi trọng dự án kia. Sau khi xem xét, công ty sẽ gửi câu trả lời cho tổng giám đốc An.”

An Nhiên nâng cốc, mỉm cười nói: “Cảm ơn tổng giám đốc Hứa.”

Tổng giám đốc Hứa nhìn dáng vẻ của cô, chợt giật mình, thầm tính toán.

Ông ta có một đứa con trai, hơn ba mươi tuổi rồi, rất là ưu tú, chỉ là hai năm trước vợ nó ngoài ý muốn qua đời, hiện nay bên cạnh không có cô gái nào thích hợp.

Thiên kim hào môn đấy mà, dù sao cũng để ý chuyện nhà trai đã kết hôn rồi.

Đi chọn một người đã từng ly hôn, tổng giám đốc Hứa chọn đi chọn lại đều không hài lòng.

Bây giờ nhìn An Nhiên, ông ta càng nhìn càng vừa lòng, không chỉ có năng lực mà còn có ngoại hình, tính tình dịu dàng bao dung… Ông ta cảm thấy cô rất thích hợp với con trai mình.

Ông ta lập tức quyết định: Lần này đành phải xin lỗi Ôn Noãn rồi.

Tổng giám đốc Hứa có ý định này, thì càng thêm nhiệt tình trò chuyện với An Nhiên, từ công việc cho đến sở thích…

An Nhiên nhíu mày, dường như trò chuyện hơi nhiều rồi. Nhưng mà có thể giải quyết chuyện góp vốn, cô vẫn rất vui vẻ.

Tổng giám đốc Hứa đi trước. An Nhiên uống khoảng nửa cốc champagne, định đi phòng vệ sinh rửa mặt rồi đi về, lại thấy Hoắc Doãn Tư ở phòng vệ sinh.

An Nhiên sửng sốt, lúc nãy cô thật sự không thấy anh.

Hoắc Doãn Tư đóng vòi nước, nhìn cô qua tấm gương, một lúc lâu sau mới nói: “Em định hợp tác với tổng giám đốc Hứa, nhờ ông ta đầu tư dự án của Cố Thị hả? Sao em lại không nghĩ đến anh vậy chứ?”

An Nhiên đi đến bên cạnh anh, mở vòi nước ra.

Trong tiếng nước, cô hỏi: “Anh cảm thấy thích hợp hả?”

Hoắc Doãn Tư nghiêng đầu, mặt mày có vài phần nặng nề: “Sao lại không thích hợp? An Nhiên, trong làm ăn không có kẻ thù vĩnh viễn, chỉ có kẻ có thể lợi dụng thôi!”

An Nhiên đương nhiên là biết đạo lý này.

Cô cúi đầu, lạnh nhạt nói: “Em muốn phân chia rõ ràng chuyện công việc và chuyện cá nhân.”

Hoắc Doãn Tư hơi khựng lại, nói: “Có lẽ em không biết, tổng giám đốc Hứa và mẹ anh… xem như là bạn bè. Đặc điểm lớn nhất của ông ấy chính là không phân chia chuyện công việc và chuyện cá nhân, vậy nên công việc làm ăn của ông ấy lúc nào cũng mang tính hạn chế.”

Anh nói có ý ngầm.

An Nhiên rũ mắt, khi ngước lên thì nhẹ giọng nói: “Vậy thì tổng giám đốc Hứa cần phải học hỏi ngài Hoắc nữa hả?”

Thấy cô định đi, Hoắc Doãn Tư kéo cánh tay cô lại.

“Bố anh muốn gặp Lâm Hi. Em thấy hôm nào tiện?”

“Ông ấy cảm thấy hai mẹ con em ở chung cư là do anh đang ngược đãi hai mẹ con em.”

An Nhiên nhỏ giọng nói: “Thứ bảy em sẽ đưa Lâm Hi qua. Em cũng sẽ giải thích chuyện chung cư.”

Thái độ của cô rất tốt, có thể nói là một người bạn gái cũ tốt.

Nhưng mà Hoắc Doãn Tư lại không hề vui vẻ.

Lúc An Nhiên bước đi, Hoắc Doãn Tư dường như còn định nói thêm gì đó, nhưng trong phút chốc lại chẳng tìm ra được lời nói.

Lúc đi về, bọn họ lại gặp nhau ở bãi đỗ xe.

An Nhiên đi xe của công ty.

Còn xe của Hoắc Doãn Tư thì có chở thêm con gái của một người chú, rất trẻ tuổi, rất xinh đẹp.

An Nhiên nhìn thấy, lạnh nhạt quay mặt đi.

Cô nghĩ đây là phân rõ chuyện công việc và chuyện cá nhân mà Hoắc Doãn Tư đã nói lúc nãy.

Trên đường trở về, cô mở cửa sổ xe để cho mình tỉnh táo hơn một chút.

Tài xế biết chuyện của bọn họ, hắng giọng an ủi: “Tổng giám đốc An đừng suy nghĩ nhiều. Hào môn không dễ vào đâu. Hiện nay cô có sự nghiệp, có con trai, không thiếu gì cả.”

An Nhiên cười nhạt: “Tôi không nghĩ nhiều.”

Cô chỉ là nghĩ rõ ràng đã chia tay rồi, vì sao trong cái thành phố B to lớn thế này, lại cứ gặp anh mãi. Lần gặp gỡ nào cũng nhắc nhở cô về đoạn quá khứ kia, khiến cô muốn quên sạch sẽ cũng không quên được.

Hoắc Doãn Tư ngồi trên xe, cô gái con người chú kia liền sáp lại, muốn nói chuyện với anh, chỉ là sắc mặt anh hơi khó coi.

Cô ta đúng là có ý với anh, nên mượn cớ xe hư, đòi lên xe anh cho bằng được.

Bởi vì quan hệ giữa hai nhà, cho nên Hoắc Doãn Tư không tiện từ chối. Anh chỉ là không ngờ An Nhiên lại thấy…

Bọn họ đã chia tay, anh vốn dĩ không nên buồn phiền, nhưng mà anh vẫn có chút để ý.

An Nhiên lái xe đi rồi, anh cũng bước xuống xe.

Anh nhờ tài xế đưa cô ta về nhà. Cô ta hơi ấm ức, tức giận bỏ xuống xe: “Là bởi vì cô ta hả?”

Hoắc Doãn Tư mặc bộ đồ tây trang màu đen, trông rất cao quý đẹp trai.

Anh châm điếu thuốc lá, hít vài hơi: “Cô ta nào?”

“Là An Nhiên! Tổng giám đốc An của Cố Thị!”

“Tôi nghe nói cô ta dựa vào tổng giám đốc Cố mới có thể bò lên tới vị trí kia. Nếu không có vấn đề gì thì sao có thể bò nhanh như thế được chứ?”

“Anh bởi vì cô ta cho nên mới từ chối tôi hả? Doãn Tư… tôi không tin anh không biết là tôi đang theo đuổi anh! Anh vì một người như cô ta, đáng giả không hả?”

Cô ta hùng hổ quát một hơi.

Hoắc Doãn Tư dụi tắt thuốc lá. Sau đó, anh mở cửa xe lên xe, cô gái muốn lên xe nhưng bị anh cản lại.

Anh không chút cảm xúc nói: “An Nhiên là mẹ của con trai tôi, còn cô thì chẳng là cái gì cả. Cô dựa vào đâu mà cho rằng có thể nói mấy lời kia trước mặt tôi?”

Dứt lời, anh đóng cửa xe, nói với lão Triệu: “Lái xe đi!”

Lão Triệu cũng nghe thấy lời anh vừa nói, trong lòng đang rất thích thú, ngoài miệng thì lại nói: “Làm vậy không ổn lắm, ném con gái nhà người ta ở đây, lỡ gặp người xấu thì làm sao bây giờ?”

“Không làm sao cả.”

Hoắc Doãn Tư nhìn cô gái đang dậm chân mắng chửi kia qua kính chiếu hậu.

Lão Triệu cười cười: “Thật ra thì không trách được người ta, là do cậu có số đào hoa thôi. Cậu xem, cậu có con trai rồi mà còn có biết bao nhiêu cô gái theo đuổi. Nếu tôi là An Nhiên thì tôi cũng sẽ tức giận… À phải rồi, bây giờ đi đâu?

Hoắc Doãn Tư không thích nghe mấy lời này.

Anh cúi đầu chơi điện thoại, rồi hẹn Cảnh Thụy đi uống rượu.

Trời đang lạnh, Cảnh Thụy chui ra khỏi ổ chăn, phàn nàn: “Đại thiếu gia, cậu là người độc thân, nhưng tôi thì có vợ có con ấm giường hết cả rồi. Nếu không phải vì cậu bố thí cho tôi một vài vụ làm ăn, thì có quỷ mới nửa đêm đi uống rượu với cậu. Nói đi, có phải là bị An Nhiên chọc giận rồi không? Tôi nói cậu này, cậu một thằng đàn ông mà cứ bó tay bó chân là sao, cứ đi thẳng lên đè cô ấy hỏi xem cô ấy còn yêu cậu không là được rồi!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK