Mục lục
Hoắc tổng truy thê - Hoắc Minh - Ôn Noãn (Truyện FULL)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Sau vài lần ân ái.

Hoắc Minh xoay người nằm ở bên cạnh cô, anh thở hổn hển cười nói: “Hôm nay sao vậy? Chủ động như thế?”

Anh nghiêng người rồi véo má cô: “Anh nghe nói con gái khi đến tuổi rồi cũng sẽ khao khát đàn ông, Ôn Noãn, có phải mấy ngày nay em đều mong chờ điều này không?”

“Anh mới là đến tuổi!” Ôn Noãn đẩy anh ra, đứng dậy đi vào phòng vệ sinh.

Khi cô bước ra, anh đang đứng bên cửa sổ nói chuyện điện thoại với Kiều Cảnh Niên, đang bàn về vụ kiện.

Ôn Noãn ôm anh từ phía sau.

Khi anh cúp điện thoại, cô nhẹ nhàng ậm ừ: “Thứ bảy là Lễ Tình Nhân, anh có thể về không?”

Vì cô dịu dàng như vậy nên khiến cho tâm trạng của Hoắc Minh rất tốt.

Anh nhẹ nhàng vuốt ve tay cô và dịu dàng hỏi: “Định tặng anh món quà gì?”

Ôn Noãn nghĩ tới lá thư mời, trong lòng hơi chua xót.

Nhưng cô nói với giọng vui tươi: “Không nói anh biết!”

Hoắc Minh quay người hôn cô, họ đã lâu rồi không buông thả như thế, sáng nay anh không làm gì cả chỉ quấn lấy cô tiếp tục phóng túng...

Ôn Noãn sửng sốt một lát, rồi ngoan ngoãn thuận theo anh.

Buổi chiều, Hoắc Minh tới công ty.

Ôn Noãn gọi điện cho Hoắc Chấn Đông, hẳn là ông đã rất mong chờ cuộc gọi của cô, vừa kết nối được ông đã lập tức bắt máy.

Hoắc Chấn Đông vẫn rất ôn hòa: “Cháu suy nghĩ thế nào rồi?”

Ôn Noãn khẽ ừ.

Cô nói: “Cháu muốn đưa cả bố và dì Nguyễn cùng đi đến đó.”

Hoắc Chấn Đông rất vui mừng, lập tức bày tỏ lập trường của mình: “Không có vấn đề gì! Như thế cũng tốt, có người nhà ở bên cạnh là tốt nhất... Cháu rất có hiếu.”

Ông lại hỏi: “Hoắc Minh có biết không?”

Ôn Noãn lắc đầu: “Cháu vẫn chưa nói cho anh ấy biết, đợi qua hai ngày nữa…”

Còn hai ngày nữa là đến Lễ Tình Nhân, cô muốn chuẩn bị thật tốt.

Đây là Lễ Tình Nhân đầu tiên của bọn họ, bọn họ cùng vui vẻ trải qua ngày này, có lẽ hai năm tới cũng không có thời gian...

Hoắc Chấn Đông cũng đã trải qua thời trai trẻ nên cũng đoán được nguyên nhân.

Ông cười ha hả, ân cần nói: “Hãy rủ cô và Minh Châu cùng đi dạo mua sắm với cháu, mua thêm vài món đồ, nếu cháu cảm thấy cô đơn, hãy rủ Minh Châu thường xuyên bầu bạn với cháu, dù sao bình thường con bé cũng không làm gì cả.”

Ôn Noãn nhẹ nhàng lắc đầu.

Hoắc Chấn Đông có chút cảm động, ông phá lệ nói thêm vài câu. Một người có địa vị như vậy sẵn sàng dỗ dành người khác cũng là vì rất yêu quý người đó.

Hai ngày tiếp theo, Ôn Noãn sắp xếp ổn thỏa mọi việc.

Cô lại tìm một văn phòng làm việc có tiếng tăm ở thành phố B, thiết kế một dự án lấy màu đen làm chủ đạo và trang trí lại căn hộ của Hoắc Minh vào chiều thứ bảy.

Mặc dù chi phí hơi đắt, năm mươi ngàn tệ nhưng Ôn Noãn không hề cảm thấy đau lòng khi quẹt thẻ thanh toán.

Đây là ngày Lễ Tình Nhân đầu tiên của cô với Hoắc Minh!

Cô chuẩn bị cẩn thận mọi thứ từ chân nến, rượu vang, hoa hồng và những bữa ăn do nhà hàng Michelin giao đến.

Mọi thứ đều rất lãng mạn...


Bảy giờ tối, Ôn Noãn gọi điện cho Hoắc Minh, giọng điệu vui vẻ: “Khi nào thì anh về?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK