Mục lục
Hoắc tổng truy thê - Hoắc Minh - Ôn Noãn (Truyện FULL)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ông ấy mặc cho người bên ngoài kéo ông ấy ra một bên, ông ấy trơ mắt nhìn Tiểu Noãn của ông ấy ở chung mộ và ngủ với người đàn ông khác, đời đời kiếp kiếp!

Ôn Noãn không nhìn ông ấy nữa.

Cô đứng cạnh dì Nguyễn, im lặng tưởng nhớ!

Tang lễ kết thúc.

Đám người lần lượt rời đi, Hoắc Chấn Đông vốn muốn nói chuyện với Ôn Noãn, nhưng tình trạng của Kiều Cảnh Niên thực sự không tốt nên ông đành phải mang người đi.

Ôn Noãn dìu dì Nguyễn, chuẩn bị ngồi xe trở về.

Hoắc Minh bắt được cánh tay của cô: “Ôn Noãn, chúng ta nói chuyện đi!”

Ánh mắt bình tĩnh của Ôn Noãn nhìn anh.

Thường ngày anh vẫn phong độ đẹp trai, chỉ là bây giờ Ôn Noãn phát hiện anh đã không thể khiến cô động lòng, có thế thấy được khoảng cách giữa yêu và không yêu chênh lệch rất lớn.

Ôn Noãn lạnh nhạt nói: “Chờ thêm hai ngày nữa! Bây giờ tôi không có tâm trạng để nói mấy chuyện này!”

Sắc mặt Hoắc Minh trắng bệch.

Môi anh giật giật: “Anh đưa em và dì Nguyễn trở về!”

Ôn Noãn nhẹ nhàng khép mắt lại và nói: “Không cần, xe được chuẩn bị hết rồi, luật sư Hoắc anh trở về đi!”

Hoắc Minh hiểu được ý của cô.

Anh hiểu rất rõ tính tình của Ôn Noãn, đây đại khái là kiên quyết muốn chia tay với anh, hai ngày nay Hoắc Minh cũng có nghĩ đến, có phải chia tay sẽ tốt hơn không, thế nhưng ban đêm lúc anh vuốt ve cái gối đầu anh lại nhớ Ôn Noãn.

Anh nhớ khoảng thời gian sống chung với cô.

Anh không muốn chia tay, không muốn kết thúc!

Ôn Noãn về nhà cùng dì Nguyễn, dù sao gia đình thiếu đi một người, có chút vắng vẻ.

Hai người yên lặng ăn cơm.

Sau bữa ăn, dì Nguyễn gọi Ôn Noãn, bà ấy mang một quyển sổ đỏ đưa cho Ôn Noãn.

Ôn Noãn chợt nâng mắt lên: “Dì Nguyễn?”

Dì Nguyễn xoa đầu cô, giọng trầm thấp nói: “Ôn Noãn, dì muốn đến ở căn nhà ở vùng ngoại ô kia, căn nhà này đáng giá biết bao nhiêu tiền, con gặp khó khăn có thể đối phó lúc khẩn cấp. Dì Nguyễn không đủ bản lĩnh, chỉ có thể không làm liên luỵ đến con.”

Ôn Noãn vô cùng buồn.

Cô ôm lấy dì Nguyễn, giọng nghẹn ngào: “Sao dì lại đi chứ! Con muốn dì ở lại!”

Dì Nguyễn muốn nói lại thôi.

Sau cảnh xảy ra trên phần mộ hôm nay, bà ấy đã đoán ra Kiều Cảnh Niên là bố ruột của Ôn Noãn.

Nếu như Ôn Noãn đi theo ông ấy, sẽ không cực khổ như thế này.

Ôn Noãn lắc đầu: “Con sẽ không đi đâu cả, con sẽ tiếp tục chăm sóc cho dì Nguyễn!”

Dì Nguyễn nhẹ thở dài.

Bây giờ bà ấy không biết nên làm gì mới tốt cho đứa con gái này, bà ấy thật sự yêu Ôn Noãn, thế nhưng Ôn Noãn không phải máu mủ ruột thịt của bà ấy, bà ấy không thể ích kỷ mà giữ cô bên người...

Ôn Noãn ôm bà ấy, miệng lẩm bẩm: “Con có thể gọi dì là mẹ của con được không, mẹ ơi, mẹ đừng đi!”

Toàn thân dì Nguyễn cứng lại.

Ôn Noãn càng ôm chặt hơn.


Giọng cô nho nhỏ, giống với lúc khi mới gặp Ôn Noãn lúc bé kia, nhút nhát gọi bà ấy…

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK