Mục lục
Hoắc tổng truy thê - Hoắc Minh - Ôn Noãn (Truyện FULL)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ôn Noãn bị Khương Duệ kéo đến bệnh viện.

Khương Duệ rất giỏi làm phiền người khác, bị thương một chút mà đã ở lại bệnh viện hai tiếng.

Cậu ta đưa Ôn Noãn về nhà, lúc này đã 9 giờ tối.

Tâm trạng Ôn Noãn không tốt nhưng cô vẫn xin lỗi Khương Duệ: “Hôm nay tôi đã liên lụy cậu, xin lỗi Khương Duệ-”

Tâm Trạng của Khương Duệ còn phức tạp hơn cô.

Vốn dĩ cậu ta cho rằng Ôn Noãn và Cố Trường Khanh chia tay, bản thân mình sẽ có cơ hội, nào biết ở giữa lại xuất hiện Hoắc Minh.

Mặc dù Hoäc Minh chững chạc đàng hoàng, nhưng lúc anh đến, chỉ mới một lát mà đã dùng ánh mắt nhìn cả người Ôn Noãn từ trên xuống dưới, Khương Duệ không phải người mù, tất nhiên có thể nhìn thấy.

Cậu ta không dám tranh giành với Hoäc Minh.

Nhà họ Hoäc có địa vị rất cao ở thành phố B, Hoäc Minh là một nhân vật tàn nhãn, mặc dù Khương Duệ rất nghiêm túc với Ôn Noãn nhưng cậu ta không muốn hy sinh cả nhà để thành toàn cho tình yêu của mình.

Khương Duệ nghiêng đầu nhìn Ôn Noãn.

Cậu ta nói với giọng điệu đùa cợt: “Ôn Noãn, nếu vài năm nữa mà cả hai chúng ta vẫn độc thân, hãy suy nghĩ một chút.”

Do Hoắc Minh từng chỉ điểm nên Ôn Noãn biết được chút suy nghĩ của cậu ta.

Cô không muốn làm tổn thương Khương Duệ. Ôn Noãn lắc đầu nói: “Khương Duệ, chờ bố tôi ra ngoài, có lẽ tôi sẽ rời khỏi thành phố B, tôi…. Tạm thời không có ý tưởng như vậy.”

Khương Duệ lắng lặng nhìn cô chăm chăm.

Cậu ta đột nhiên bật cười, dáng vẻ rất đáng yêu: “Tôi đùa cậu thôi! Cậu nghĩ là thật à? Trời hơi lạnh… Mau lên xe đi! Cậu cứ yên tâm, tôi sẽ nói với bố tôi về chuyện của chú thêm lầnnữa

Ôn Noãn cảm kích cậu ta không nói rõ.

Lúc Ôn Noãn xuống xe rời đi, đột nhiên Khương Duệ gọi cô lại: “Ôn Noãn!”

Ôn Noãn quay đầu nhìn cậu ta.

Khương Duệ ngồi trong xe vẫy tay với cô… Không hiểu sao, đôi mắt Ôn Noãn hơi ướt át.

Cô nhìn chiếc xe chạy đi rồi mới vào cổng.

€ó lẽ là bóng đèn hỏng rồi, ánh sáng ở lầu một rất u ám, Ôn Noãn lấy điện thoại ra muốn chiếu sáng.

Vòng eo đột ngột bị người nào đó ôm lấy, bờ môi cũng bị lòng bàn tay ấm áp bao phủ.

Một hồi hỗn loạn, cô bị người đó kéo tới lối đi nhỏ an toàn ở cầu thang.

“Ô… Buông tôi rai”

Như cô mong muốn, người đàn ông buông tay, sau đó có một thứ ấp áp bao phủ môi cô.

Mùi hương nam tính quen thuộc khiến Ôn Noãn sững sờ. Là Cố Trường Khanh…

Ôn Noãn cắn hắn rồi tát hắn một cái, một tiếng 'chát' vang lên, tất cả ánh đèn xung quanh đều sáng lên một cái kỳ lạ.

Ôn Noãn dùng hết sức lực, cô dựa vào vách tường liều mạng thở dốc giống như một con cá sắp chết.

Vẻ mặt Cố Trường Khanh âm trầm. “Em đê tiện như vậy, ai cũng có thể làm vậy đúng không?”

Ôn Noãn ngẩng đầu lên, ánh mắt nóng rực.

Cô không tức giận, chỉ cười đáp: “Đúng vậy! Tôi đê tiện vậy đó! Bất cứ người nào cũng được trừ anh ra… Cố Trường Khanh, anh có hài lòng với câu trả lời này không?”

Sắc mặt Cố Trường Khanh càng âm trầm. Hảẳn bóp lấy cổ Ôn Noấn, gân xanh trên trán nổi lên. “Em dám?”

“Tại sao tôi lại không dám? Cố Trường Khanh, tôi bị anh hại thảm như vậy, có gì mà tôi không dám?”

Cố Trường Khanh bỗng dưng buông cô ra.

Hắn móc ra một hộp thuốc lá, không ngờ hộp thuốc trống rỗng. Hắn vò nát nó rồi ném xuống đất, ngước mắt nhìn Ôn Noãn một lần nữa: “Rời khỏi thành phố BI Anh mua cho em một căn biệt thự, chú Ôn sẽ không sao!”

Ôn Noãn tức đến mức phát run. Cô mím môi hỏi: “Anh sắp xếp những chuyện này là vì muốn tôi làm người tình của anh? Cố Trường Khanh, anh thật tàn nhãn!”

Vẻ mặt Cố Trường Khanh bình tĩnh: “Ôn Noãn, chống lại anh không có ích gì cho eml Anh có rất nhiều cách để đối phó em

Dì Nguyễn xuất hiện ở hành lang, trong tay cầm cây lau nhà.

Bà ấy đánh túi bụi vào người Cố Trường Khanh.

Cố Trường Khanh chỉ tự bảo vệ mình, không động thủ với người phụ nữ trước mặt.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK