Mục lục
Hoắc tổng truy thê - Hoắc Minh - Ôn Noãn (Truyện FULL)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Từ đầu tới cuối, Ôn Noãn đều không thể trở mình, cô nhìn Cố Trường Khanh, trong mắt chỉ còn lại có hận ý.

Cố Trường Khanh thả cô ra, cười nhạo: "Muốn bám vào Hoắc Minh? Em có khả năng sao? Người trong giới đều biết, anh ta có mät nhìn rất cao, không dễ dàng dây dưa với phụ nữ. Lại nói… Ôn Noãn em bị hôn xíu mà đã cứng ngắc như xác chết, đàn ông cởi quần áo, em chịu được sao?"

Ôn Noãn không muốn nhìn mặt hắn.

Cô cụp mắt xuống: "Đây là chuyện của tôi, không liên quan đến anh!"

Cố Trường Khanh từ trên cao nhìn xuống cô một cách chăm chú, dịu dàng nói: "Căn bản là em không thể quên được ếp cận Hoắc Minh trước mặt anh, em cho răng anh sẽ để ý hay sao?"

Ôn Noãn nghe thế thì buồn nôn, cô giương mắt nhìn hẳn: "Cố Trường Khanh, nếu như không phải anh hãm hại bố tôi, anh cưới Hoäc Minh Châu hay Lý Minh Châu thì đều không liên quan gì đến tôi! Anh ít tưởng bở lại!"

Cố Trường Khanh tiến đến gần cô.

Ôn Noãn ép mình phải đối mặt với hắn, cô không muốn cho hắn thấy bộ dạng mềm yếu của mình.

Hồi lâu, Cố Trường Khanh mang theo vẻ cười cợt: "Ôn Noãn, em sẽ đồng ý ở bên cạnh anh! Chúng ta cứ chống mắt lên xem đi!"

Nói xong, hẳn liền mở cửa rời đi.

Cửa gỗ xa hoa "Bang" một tiếng, lúc ẩn lúc hiện. .. Ôn Noãn run chân, đầu cô tựa vào vách tường, nước mắt từ từ rơi xuống.

Cố Trường Khanh, anh thật tàn nhãn!

Tình cảm bốn năm, cô làm nhiều điều vì hản như vậy mà chỉ lại đổi lấy sự phản bội của hắn!

Đến giờ Ôn Noãn mới hiểu được, Cố Trường Khanh chỉ muốn ở bên cạnh đùa giỡn cô, hẳn chưa từng có ý định cưới côi

Mà cô lúc nào cũng ảo tưởng về hôn lễ của bọn họ.

Nước mắt chảy dài trên mặt Ôn Noãn, cô cười tự giễu.

"Ôn Noãn”" Bên tai truyền đến tiếng của Bạch Vi.

Ôn Noãn lau sạch nước mắt, giương mắt nhìn, cô lập tức ngẩn ngơ.

Ngoài cửa, ngoại trừ Bạch Vi cùng chồng cô ấy, còn có Hoắc Minh.

Hoäc Minh đã thay sang một bộ quần áo khác, áo sơ mi xanh đậm, quần tây màu xám, rất giống trang phục công sở.

Bạch Vi rất lo lắng cho Ôn Noãn nhưng cô ấy không hề nhắc chữ nào tới cái tên Cố Trường Khanh, chỉ giải thích: "Đột nhiên trời mưa nên tạm thời không đánh tiếp được."

Chồng của cô ấy cũng phụ họa: "Đúng vậy, đúng vậy! Hôm khác lại hẹn đi. .. Luật sư Hoắc, nếu không anh đưa Ôn Noãn về, tôi và Bạch Vi đúng lúc có chút việc."

Hoắc Minh nhìn khóe mắt hơi đỏ của Ôn Noãn, ánh mắt ầm đạm không rõ.

Một lát sau, anh nói: "Tiện tay mà thôi." Bạch Vi nhẹ nhàng thở ra, đồng thời lại đau lòng Ôn Noãn.

Ôn Noãn không có lựa chọn khác, cô theo Hoắc Minh rời đi.

Bên ngoài quả thật gió mưa gào thét, sấm sét vang dội. Bãi đỗ xe ở ngoài trời, Hoắc Minh đi lấy xe.

Lát sau một chiếc xe Bentley Continental chậm rãi chạy tới trước mặt Ôn Noãn, dù trong tay cô không có dù nhưng cô cũng không có lá gan để Hoắc Minh xuống xe che dù cho mình.

Khoảng cách chỉ mấy bước, cũng khiến quần áo của cô ướt hơn phân nửa.

Ngồi vào trong xe cô có hơi bất an, sợ Hoäc Minh sẽ không vui.

Hoäc Minh nghiêng đầu liếc cô một cái, không nói gì, khởi động xe.

Câu lạc bộ này nằm ở giữa sườn núi, xe lượn quanh mấy vòng mới đến chân núi, trong xe mở điều hòa, chỉ chốc lát sau Ôn Noãn đã lạnh đến run rẩy, sắc môi cũng dần tái nhợt.

Lúc chờ đèn đỏ, Hoäc Minh ném áo khoác ném qua cho cô: "Mặc vào."

Ôn Noãn nhẹ giọng nói cám ơn. Cô phủ thêm áo khoác của anh thì lập tức cảm thấy ấ

hơn rất nhiều, Hoắc Minh lại không tắt điều hòa đi, anh vẫn luôn nhìn đường xá phía trước.

Trời mưa to, giao thông đông đúc, đã nhảy mấy lần đèn xanh nhưng xe lại không di chuyển được chút nào.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK