Mục lục
Hoắc tổng truy thê - Hoắc Minh - Ôn Noãn (Truyện FULL)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Căn phòng trở nên yên tĩnh!

Đám đàn ông vốn đang uống rượu và chơi bài đều dừng lại nhìn Ôn Noãn.

Kiều An ngồi bên cạnh Hoắc Minh, tỏ thái độ như mình là nữ chủ nhân vậy.

Tình cảnh bây giờ của Ôn Noãn thật khó xử.

Nói cô đến đây để chơi nhưng đâu có ai mời cô.

Nói cô đến để bắt gian, cô và Hoắc Minh chẳng là gì của nhau cả...

Lần trước Diêu Tử An và cô có xảy ra chút chuyện không mấy vui vẻ, hắn là người đầu tiên mở màn trêu ghẹo, giọng điệu đầy ác ý: “Ngọn gió nào đã đưa Ôn Noãn đến đây thế! Hay là cùng chơi nào?”

Ôn Noãn nhìn sang Hoắc Minh.

Hôm nay Hoắc Minh ăn mặc khá giản dị, áo sơ mi đen quần đen, anh đang ngồi hút thuốc trên ghế sô pha.

Dáng vẻ phóng đãng như vậy, Ôn Noãn chưa từng thấy bao giờ.

Hoắc Minh đưa mắt nhìn Ôn Noãn, có lẽ vì anh thấy không vui, nên không muốn giải vây cho cô.

Kiều An đột nhiên nghiêng người hôn Diêu Tử An, sau đó như cười như không nói: “Tử An, anh đừng trêu cô Ôn nữa, một cô gái như cô ấy chắc là không dám chơi đâu!”

Ôn Noãn nắm chặt tay.

Lại một người khác nữa nói cô không dám chơi! Kiều An là truyền nhân của Hoắc Minh hay sao!

Ánh nhìn Hoắc Minh sâu thăm thẳm.

Anh cứ nhìn chằm chằm Ôn Noãn một hồi lâu, cuối cùng lên tiếng nói: “Ôn Noãn em quay về trước đi!” Những lời này hoàn toàn không giữ chút thể diện cho Ôn Noãn, giống như cô không biết thể thống gì mà đến bắt gian, nhưng lại không có bản lĩnh đem người đàn ông của mình đi!

Diêu Tử An cười chế nhạo.

Cuối cùng có thể nuốt trôi cục tức.

Lúc này có người lên tiếng nói: “Được rồi được rồi, chúng ta đừng ép Ôn Noãn nữa, chơi tiếp đi.” Bầu không khí náo nhiệt trở lại...

Đột nhiên có một giọng nói nhẹ nhàng vang lên: “Tôi dám chơi!”

Giọng nói rất nhẹ, gần như chìm hẳn trong tiếng ồn.

Nhưng Hoắc Minh vẫn nghe được, lời đó là do Ôn Noãn nói.

Anh hơi nheo mắt lại, giọng điệu nghiêm nghị hơn trước: “Ôn Noãn, về trước đi!”

Không ai dám lên tiếng, ngay cả kẻ ngốc cũng có thể thấy Hoắc Minh đang rất không vui.

Có lẽ do Ôn Noãn không nể mặt anh!

Trong không khí im lặng, Khương Duệ khẽ cười nói: “Ôn Noãn nói dám chơi, chính là dám chơi thôi!”

Cậu ta kéo Ôn Noãn ngồi cạnh mình, rót một ly rượu vang đỏ cho cô.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK