Mục lục
Hoắc tổng truy thê - Hoắc Minh - Ôn Noãn (Truyện FULL)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hoắc Tây hiểu ý của anh ta.

Cô thấp giọng nói: “Tôi biết người này, có chút quan hệ với Doãn Tư.”

Chuyện Doãn Tư và thư ký An, Trương Sùng Quang cũng có nghe thấy, nhưng cũng chỉ là nghe thấy, không biết được chi tiết như Hoắc Tây, nhưng cũng biết không ít.

Chủ yếu là lão Triệu nhiều chuyện!

Hoắc Tây đã nói như vậy, trong lòng anh ta hiểu rõ, không hề ăn dấm chua nữa.

Một lát sau, phục vụ đưa thức ăn tới.

Bình thường Trương Sùng Quang rất quen với Miên Miên, nhưng trong nhà hàng cao cấp, anh ấy rất kiên nhẫn dạy Miên Miên học cách dùng dao nĩa, người bố trẻ tuổi thấp giọng: “Cố gắng đừng phát ra âm thanh, như vậy không lịch sự.”

Miên Miên ngoan ngoãn ồ một tiếng.

Sau đó cô bé trẻ con nói: “Vậy sau này buổi tối bố cũng đừng la to nữa, Miên Miên phải ngủ, ba cũng không lịch sự.”

Trương Sùng Quang: La to?

Miên Miên vểnh cái miệng nhỏ nhắn: “Bố nói thoải mái muốn chết!”

Trương Sùng Quang:...

Hoắc Tây quả thực không có mặt mũi nhìn người khác, cũng may lúc này người tới ăn cơm dường như là người nước ngoài, nghe không hiểu tiếng Trung lắm, đương nhiên, ngoại trừ quản lý và phục vụ nhà hàng.

Mấy người phục vụ đều nghe thấy!

Hoắc Tây và Trương Sùng Quang xem như là ông chủ nhỏ của nhà hàng, đương nhiên không ai dám biểu hiện ra ngoài, trừ phi không muốn làm việc, cũng khó trách nam chính của sự kiện vẫn phong độ nhẹ nhàng: “Sau này bố sẽ chú ý.”

Miên Miên tỏ vẻ hài lòng.

Người nho nhỏ, chuyên tâm dùng nĩa nhỏ xiên một miếng thịt bò bít tết mềm mại.

Hương vị rất hợp khẩu vị của cô.

Giọng nói siêu cấp đời thứ tư của Nhà họ Hoắc giòn tan: “Bố, lần sau con còn muốn ăn cái này! Bố mua chỗ này đi.”

Hoắc Thiệu Đình thường nói những lời này.

Chỉ cần là Miên Miên coi trọng, mua!

Cho dù Miên Miên muốn Hoàn Cầu Ảnh Thành, Hoắc Thiệu Đình cũng không chút do dự kêu Trương Sùng Quang và Hoắc Doãn Tư cố gắng nhiều hơn, sớm ngày mua lại, Miên Miên thích chơi mà!

Lúc này chỉ là một nhà hàng nhỏ.

Trương Sùng Quang nghe xong thì biết là do Hoắc Thiệu Đình ảnh hưởng, anh ấy liếc mắt nhìn Hoắc Tây, sau đó cười cười: “Bố quá nuông chiều Miên Miên rồi!”

Hoắc Tây mỉm cười.

Cô nói với Miên Miên: “Nhà hàng này là của bà ngoại, không cần mua!”

Miên Miên mở to hai mắt đen bóng: “Vậy sau này mỗi ngày Miên Miên đều có thể tới ăn sao? Miên Miên còn muốn học nấu đồ ăn ngon như vậy.”

Trương Sùng Quang và Hoắc Tây sửng sốt.

Chí hướng của đứa bé này thật lớn!

Trương Sùng Quang vỗ trán nói: “Cũng không có gì không hay, con bé thích là tốt rồi.”

Hoắc Tây cũng không sao cả, nhà họ Hoắc không thiếu tiền, chỉ cần bọn nhỏ vui vẻ là được rồi.

Cô sờ cái đầu nhỏ của Miên Miên: “Được!”

Miên Miên vui muốn chết.

Hoắc Tây thấy con bé vui, tâm tình cũng không khỏi thả lỏng, cô nghiêng người nói với Trương Sùng Quang: “Em đi một chút toilet, anh trông Miên Miên, đúng rồi, lát nữa anh phải họp à?”

Trương Sùng Quang giơ tay nhìn đồng hồ.

Cuộc họp hôm nay thật sự có chút quan trọng, vì thế anh nói: “Anh bảo lão Triệu tới đón hai người! Chờ Miên Miên ăn xong rồi nói sau, cũng không vội.”

Quan trọng là, anh thích ở chung bình thản với cô như vậy.

Cảm giác một nhà ba người, rất tốt.

Hoắc Tây thản nhiên cười, đứng dậy đi vào toilet nhà hàng.

Lúc đi ra rửa tay, trong toilet có người ngoài, khóe mắt của Hoắc Tây đảo qua nhìn thấy là một nhân viên phục vụ, cô khẽ nhíu mày: Bởi vì nhà vệ sinh của nhân viên công tác trong nhà hàng cao cấp này và của khách hàng là tách ra, để giữ phong cách nhà hàng, lúc trước Trương Sùng Quang nói hệ thống ở đây rất lỏng lẻo, cô còn không cảm thấy vậy, nhưng lúc này cô thật sự để tâm.

Cô xoay người, không hề bất ngờ, người nọ là Tân Bá Lai.

Người đàn ông trẻ tuổi kia dùng một loại ánh mắt nóng bỏng rất vi diệu nhìn cô, Hoắc Tây đã từng được vô số nam nữ theo đuổi qua, cô không xa lạ gì ánh mắt như vậy.

Cô đóng vòi nước màu vàng, nhìn chằm chằm người đàn ông trẻ tuổi trong gương: “Có việc gì?”

Tân Bá Lai có chút căng thẳng.

Anh ta nuốt nước miếng một cái, mới nói: “Nếu cô Hoắc có nhu cầu, có thể tìm tôi.”

Có nhu cầu, tìm anh ta?

Hắn coi mình là trai bao!

Hoắc Tây nở nụ cười, nàng không biết là vì Doãn Tư bất bình, hay là vì tiểu thư ký đáng thương kia.

Hoắc Tây chậm rãi lau khô tay, nở nụ cười rất nhẹ.

“Có nhu cầu? Anh Tân là chỉ phương diện nào? Là nhu cầu trong nhà hàng hay là nhu cầu khác?”

Trong giọng nói của nàng mang theo một chút ngả ngớn.

Khuôn mặt họ Tân kia đỏ bừng: "Hoắc tiểu thư, tôi không phải người như vậy!

Hoắc Tây ném khăn giấy đi, liếc anh ta một cái, cười cười rồi rời đi.

Chờ cô rời đi, Tân Bách mới nghĩ ra, sao cô Hoắc lại biết tên anh, có phải vừa rồi cô đã hỏi thăm quản lý về anh không? Hẳn là cô có ý với anh!

Mặc dù trong lòng xấu hổ, nhưng mỗi người đàn ông đều khao khát thành công.

Anh ta biết xuất thân của nhà họ Hoắc, nặn ra một chút trong kẽ ngón tay, cả đời này anh cũng không cần phấn đấu.

Hơn nữa, cũng không cần đi theo cô Hoắc cả đời.

Đợi đến khi thời cơ chín muồi, anh ta rời khỏi cô, cũng có thể cưới vợ sinh con trải qua cuộc sống của người bình thường.

Tân Bá Lai không muốn bỏ qua cơ hội như vậy.

Anh ta đến hậu trường, lặng lẽ tìm được số điện thoại của Hoắc Tây, kết bạn Zalo.

Bên kia, Hoắc Tây mới trở lại chỗ ngồi, điện thoại đã vang lên một tiếng.

Cô cúi đầu nhìn, hóa ra là một người bạn mới trên Zalo, vừa nghĩ đã biết là ai.

Hoắc Tây cười lạnh: “Người này thật sự là tự mình đa tình!”

Cô trực tiếp phớt lờ quá khứ.

Giọng Trương Sùng Quang sâu kín: “Là ai vậy? Nam hay nữ?”

Người không quan trọng như vậy, Hoắc Tây đương nhiên sẽ không nói, cô thản nhiên nói: “Một người không liên quan.”

Trương Sùng Quang cũng không ngốc, đoán được ra là ai.

Anh ấy cười lạnh một tiếng.

Hai người lại ngồi một lát, đợi Miên Miên ăn xong hết, xoa bụng nhỏ mới tính tiền rời đi.

Mới đến cửa, xe của lão Triệu hô một tiếng đã lái tới.

“Ông Triệu.”

Miên Miên chạy tới, lão Triệu ôm lấy thơm Miên Miên, nói: “Ông ngoại con ở nhà rất nhớ Miên Miên rồi.”

Bản thân lão Triệu cũng có cháu trai.

Là một thằng con trai chân đất, làm gì thơm, mềm như Miên Miên, lão Triệu hấp tấp ôm Miên Miên vào trong ghế nhỏ, bởi vì trong nhà có thêm một cục cưng như vậy, trên tất cả xe đều có ghế trẻ em.

Hoắc Thiệu Đình đã dặn dò, hôm nay lái chiếc này, ngày mai lái chiếc kia.

Hơn 10 chiếc xe trong nhà, đều để bảo bối ngồi liên tục.

Lão Triệu cười đến mức nếp nhăn đều nhăn lại, hiếm lạ như thứ gì đó, đợi đến khi mình lên xe mới phát hiện còn chưa mở cửa xe cho Hoắc Tây, lập tức xuống xe: “Thật xin lỗi đại tiểu thư.”

Hoắc Tây oán giận: “Chú Triệu, bây giờ chú đã không còn thương cháu nữa rồi.”

Lão Triệu cười ngây ngô: “Trẻ con mới mẻ!”

Hoắc Tây muốn Trương Sùng Quang cùng lên xe, để lão Triệu thuận tiện tiễn một đoạn, nhưng Trương Sùng Quang lại xua tay: “Anh hút điếu hương rồi đi, các em về trước đi! Buổi tối anh sẽ đi đón em và Miên Miên.”

Hoắc Tây gật đầu.

Lão Triệu nhấn ga, Trương Sùng Quang châm điếu thuốc lá, sâu kín nhìn chiếc xe biến mất trong tầm mắt.

Hắn chậm rãi hút một điếu thuốc, đi trở về phòng ăn.

Chọn một chỗ ngồi xuống.

Mãi cho đến khi nhóm khách cuối cùng của nhà hàng đều đi hết, Trương Sùng Quang châm điếu thuốc lá... Quản lý có mắt nhìn, biết vị này không thoải mái, vội vàng tiến lên cười: “Thiếu gia Sùng Quang, chúng ta làm không tốt chỗ nào sao?”

Trương Sùng Quang vẫn chậm rãi hút thuốc.

Giọng anh trầm thấp: “Việc riêng!”

Nói xong, anh bóp thuốc lá, đi vào phòng ăn phía sau bếp, nơi đó có cái lối đi là tới phòng thay quần áo.

Quả thật, Tân Bá Lai đang thay quần áo.

Người đàn ông trẻ tuổi vừa cài áo sơ mi, vừa thỉnh thoảng nhìn điện thoại, giống như đang chờ cái gì.

Giọng Trương Sùng Quang hời hợt: “Là chờ vợ tôi trả lời sao?”

Tân Bá Lai kinh ngạc.

Một lúc lâu sau anh ta mới nhẹ giọng hỏi: “Sao anh Trương biết? Cô Hoắc nói cho anh biết?”

Trương Sùng Quang chậm rãi đóng cửa phòng thay đồ lại.

Anh dựa lưng vào cánh cửa!

Anh lẳng lặng đánh giá người đàn ông trẻ tuổi trước mặt.

Bộ dạng rất nhã nhặn, trong mắt có vài phần thanh tú mang theo một chút không an phận, cho nên mới dám làm ra chuyện vượt biên.

“Xin hãy gọi cô ấy là bà Trương!”

“Mặt khác, không phải vợ tôi nói cho tôi biết, mà là động cơ của anh Tân quá rêu rao, không khó để cho người ta nhìn ra được! Nhưng tôi có thể nói cho anh biết, cô ấy sẽ không trả lời anh.”

“Vậy sao? Anh Trương cố ý tìm đến, chứng tỏ cũng không tự tin.”

Trương Sùng Quang nở nụ cười, anh tiến lên túm lấy người đàn ông lông còn không mọc ở trước mặt, cười lạnh: “Anh thì biết cái gì? Anh hiểu cô ấy bao nhiêu mà dám trêu chọc cô ấy? Anh có biết người giống như anh, bình thường cô ấy sẽ không liếc hơn một cái, sở dĩ cô ấy biết anh, là bởi vì anh con mẹ nó là một phế vật!”

Tân Bá Lai sửng sốt một chút.

Trương Sùng Quang buông anh ta ra, đụng người vào tủ quần áo.

Anh chỉnh lại quần áo, ngữ khí càng nhạt hơn một chút so với lúc trước: “Nghe nói Hoắc Doãn Tư chưa, em trai của Hoắc Tây, cũng chính là tổng giám đốc mới của Hoắc thị, người ta gọi là Tiểu Hoắc tổng?”

Tân Bách từng nghe qua, anh ta biết đó là một người đàn ông có giá trị ngàn tỷ.

Chuyện này có liên quan gì đến anh ta?

“Doãn Tư thích An Nhiên... họ Tân, ngẫm lại tiền thuốc men của anh lấy đâu ra, là phụ nữ dùng tình cảm đổi lấy? Tiền kia anh trả chưa? Sao còn mặt mũi ở chỗ này câu phú bà?”

Sắc mặt Tân Bá Lai tái nhợt.

Tay anh ta ôm ngực, gần như không dám nhìn người đàn ông trước mặt.

Khóe miệng Trương Sùng Quang nhếch lên một nụ cười lạnh, anh bỗng nhiên kéo cánh tay người họ Tân qua, viết xuống một dãy số điện thoại trên cánh tay anh ta, đầu bút nhọn gần như chạm vào da thịt, nhưng Tân Bá Lai không dám phản kháng.

Trương Sùng Quang viết xong, vặn bút vàng.

Anh nhìn xuống từ trên cao, rất kiêu ngạo, nói: “Hai giờ sau gọi tới số này!”

Tân Bá Lai không hỏi kỹ.

Anh ta biết mình không phản kháng được, người đàn ông trước mặt quá lớn mạnh, anh ta biết Trương Sùng Quang... một doanh nhân mới nổi đáng sợ.

Trương Sùng Quang không thô bạo, lúc đi ra ngoài thậm chí là phong độ nhẹ nhàng.

Quản lý và mấy nhân viên ở cửa, nhìn thấy ổn, thở phào nhẹ nhõm.

Chờ người rời đi, bọn họ mới hỏi Tân Bá Lai: “Có phải anh đắc tội với tổng giám đốc Trương không?”

Tân Bá Lai sao có thể nói mình quyến rũ vợ người ta, anh ta mơ hồ nói: “Một vài chuyện khác, tôi nợ tổng giám đốc Trương ít tiền.”

Quản lý cũng rất bất ngờ, nhưng anh ta cũng thông minh, không hỏi nhiều.

Tân Bá Lai thu dọn một chút.

Anh ta rời đi, ra bên ngoài ghế công viên ngồi rất lâu, anh ta chậm rãi xắn ống tay áo lên, trên đó có con số Trương Sùng Quang viết.

Chẳng lẽ anh Trương là một tên biến thái, thích chơi một vài trò chơi kích thích?

Anh ta rất mâu thuẫn.

Nhưng anh ta lại mơ hồ chờ mong, có lẽ... có lẽ bán đứng một vài thứ có thể đạt được rất nhiều rất nhiều, chỉ cần làm cho đôi vợ chồng kia vui vẻ, anh ta sẽ thành công, từ nay về sau trải qua cuộc sống nhân thượng nhân.

Rối rắm nhiều lần, hai giờ sau anh ta vẫn gọi điện thoại cho Trương Sùng Quang.

Điện thoại chuyển tiếp, giọng anh ta run rẩy: “Anh Trương.”

Trương Sùng Quang lạnh lùng nói tên khách sạn, còn có số phòng.

Tân Bá Lai cúp điện thoại, ngón tay của anh ta, cơ thể của anh ta đều đang run rẩy... Anh ta cũng không muốn bán đứng chính mình, nhưng nghĩ đến của cải của Trương Sùng Quang, anh ta không chịu nổi cám dỗ này.

Anh ta vẫn đi.

Nửa giờ sau, anh ta gõ cửa căn phòng kia, người mở cửa cũng không phải Trương Sùng Quang mà là một người phụ nữ xa lạ, bộ dạng rất tệ, cơ thể mập mạp, quần áo là loại thổ kim

Trên tay đeo nhẫn kim cương ít nhất 8 carat.

Người phụ nữ cười, lộ ra lợi.

Cô quan sát Tân Bá Lai từ trên xuống dưới, cuối cùng vẫn rất hài lòng, nói như ban ơn: “Vào đi!”

Tân Bá Lai bối rối.

Người phụ nữ ngồi xuống sô pha, chân duỗi ra lộ ra tơ đen, cô từ một bên rút ra mấy xấp tiền vạn tệ, đập tới hướng bên này, từng xấp từng xấp, tiện tay ném một cái chính là mấy chục vạn.

Người phụ nữ căn bản không thèm để ý, thấy anh ta bất động, lại đập tiền mặt tới giống như ngọn núi nhỏ.

Dưới chân Tân Bá Lai, chất đống hơn hai triệu.

Cổ họng anh ta hơi chuyển động, khép hờ cửa lại, anh ta chậm rãi đi tới bên cạnh người phụ nữ, nghe mệnh lệnh của người phụ nữ theo cách cô ta thích để lấy lòng cô ta.

Người phụ nữ gần năm mươi tuổi, dục vọng mãnh liệt.

Cô hài lòng với vẻ ngoài của tên trai bao này, nhưng cảm thấy anh ta không đủ sức, lấy một vài viên thuốc bổ ra, đút cho anh ta, quả thật đại bổ, sắc mặt Tân Bá Lai đỏ bừng cũng không quản dưới thân là mỹ nữ hay là heo mẹ.

Hai mắt anh ta đỏ bừng, giống như điên rồi.

Phòng bên cạnh, Trương Sùng Quang ngồi trên sô pha, lẳng lặng thưởng thức hình ảnh trên màn hình.

Một ly rượu vang đỏ trong tay anh.

Không uống, chỉ để ăn mừng.

Anh nhìn người đàn ông quyến rũ vợ mình, hiện tại vì hai trăm vạn, giống như là một con chó, nhẹ nhàng cười lạnh.

Tân Bá Lai bị hủy rồi.

Đối với loại người đàn ông như anh ta mà nói, chỉ cần bỏ ra một chút thể lực, là có thể đạt được phú quý to lớn, làm sao từ chối được?

Sau vài lần, con người sẽ phế!

Cho dù về sau không dựa vào da thịt kiếm tiền, trong tay anh nắm thứ này, còn có thể bảo con chó này nhổ ra toàn bộ số tiền kiếm được!

Ngẫm lại, hoàn mỹ!

Trương Sùng Quang tắt màn hình, không hề nhìn hình ảnh ghê tởm dây dưa của đôi nam nữ kia nữa, anh lẳng lặng đi ra khỏi phòng.

Tầng một khách sạn, tài xế của anh đã đang chờ anh.

Trương Sùng Quang ngồi lên xe, dịu dàng nói: “Trên đường về, dừng ở đường Nam Kinh một chút, tôi mua đồ chơi cho Miên Miên về! Con bé rất thích con búp bê bên kia.”

Tài xế cũng là người già bên cạnh anh, nói thêm: “Cô bé nhìn thấy thì nhất định sẽ vui vẻ!”

Trương Sùng Quang dựa vào ghế da, điều chỉnh cà vạt, mỉm cười: “Chủ yếu là sáng nay tiêm! Con bé được người nhà cưng chiều, yếu ớt, rất giống vợ tôi khi còn bé.”

“Vậy Tổng giám đốc Trương nhất định là yêu thương như nhau.”

Trương Sùng Quang cười dịu dàng, giống như những thứ u ám vừa rồi, chưa từng tồn tại...

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK