Mục lục
Hoắc tổng truy thê - Hoắc Minh - Ôn Noãn (Truyện FULL)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hoắc Minh nhìn chằm chằm vào đôi mắt đỏ hoe của cô, nhẹ giọng hỏi: “Chia tay Cảnh Từ rồi sao? Tôi đã nói với em rồi, em với anh ấy có gì tốt chứ, nói dễ nghe thì là nho nhã dịu dàng, nói khó nghe chính là không có chính kiến!"

Ôn Noãn đang đau lòng, không muốn nghe những lời này chút nào.

Cô ném khăn giấy vào người anh.

"Anh xuống xe!"

Hoắc Minh không nhúc nhích, chỉ nhìn chằm chằm vào cô.

Ôn Noãn không muốn người khác nhìn thấy dáng vẻ thảm hại như vậy của mình, đặc biệt người này còn là Hoắc Minh.

Anh không chịu đi, cô đá anh hai cái.

Hoắc Minh tóm lấy bắp chân đang đi tất da của cô, nhẹ nhàng vuốt ve hai lần, khàn giọng nói: “Ôn Noãn, em chỉ ngang bướng với mình tôi thôi!”

Cô trừng mắt nhìn anh, đôi mắt ươn ướt, động lòng khó tả.

Hoắc Minh thật sự muốn nương theo bắp chân mà làm chuyện này chuyện kia với cô...

Nhưng bây giờ không phải lúc.

Anh nghiêng người tới, nhẹ nhàng xoa khuôn mặt thanh tú của cô, khẽ thở dài: “Em và Cảnh Từ đã chia tay, tôi nên vui mừng đốt pháo vài ngày, còn phải cảm ơn vị phu nhân kia! Nhưng phải làm sao đây.... Dáng vẻ muốn khóc nhưng lại nhịn khóc này của em khiến tôi rất đau lòng! Ôn Noãn... Ngoại trừ tôi ra, không ai có thể ức hiếp em."

Nói xong, Hoắc Minh bước xuống xe.

Anh kéo Ôn Noãn xuống xe với mình.

Ôn Noãn vẫn còn ngơ ngác, chẳng lẽ anh đã nghe thấy hết những lời vừa rồi của bà Cảnh sao? Đến khi Ôn Noãn tỉnh táo lại, cô cố gắng giãy giụa: “Hoắc Minh, anh đang làm gì vậy?”

Hoắc Minh dùng sức giữ chặt vai cô.

Anh cúi đầu nhìn cô: "Trả thù cho em!"

...

Trong quán cà phê.

Hai mẹ con nhà họ Cảnh còn đang cãi nhau thì đột nhiên bà Cảnh nhìn thấy Hoắc Minh ôm Ôn Noãn đi vào.

Bà ấy tức giận đến mức chỉ tay vào bọn họ, nói với Cảnh Từ: "Con nhìn thấy chưa! Tuyệt đối không được kết hôn với cô gái này, cưới về sẽ phá hỏng truyền thống gia đình của chúng ta."

Sắc mặt Cảnh Từ tái nhợt, nhìn Ôn Noãn.

Ôn Noãn định nói chuyện nhưng Hoắc Minh lại nhỏ giọng thì thầm vào tai cô: “Nếu em dám lên tiếng, tôi sẽ hôn em ngay lập tức.”

Ôn Noãn: …

Hoắc Minh đối mặt với bà Cảnh!

Anh khoác lên mình dáng vẻ ưu tú, vô cùng phong độ nói: "Xin chào, bác gái!"

Bà Cảnh hừ nhẹ: "Tôi không dám! Hoắc Minh, hãy mang cô Ôn này về đi! Nhà họ Cảnh của chúng tôi với không tới!"

Vốn dĩ bà ấy cho rằng Ôn Noãn cũng chỉ là người phụ nữ Hoắc Minh chơi đùa mà thôi.

Cho nên sự khinh thường trong lời nói sẽ không có vấn đề gì nhiều.

Hoắc Minh cười gằn.

Anh nói từng chữ một: “Nhà họ Cảnh của các người thật sự với không tới!”

Vẻ mặt bà Cảnh lập tức thay đổi.

"Hoắc Minh, cậu định trở mặt với bác vì một người phụ nữ không liên quan sao? Nếu bố mẹ cậu biết chuyện này, cậu sẽ giải thích thế nào?"

Hoắc Minh cười khanh khách.

"Bác gái, tôi đã hai mươi tám tuổi, nếu phải nhờ bố mẹ giải quyết chuyện tôi gây ra ở bên ngoài thì có gì khác thứ rác rưởi đâu! Hơn nữa... Thực ra tôi muốn nói với bác gái, quả thực Ôn Noãn là người phụ nữ được tôi hết mực nuông chiều, cô ấy đã từng ở bên tôi nên đối với nhà họ Cảnh các người mà nói như được mạ thêm một lớp vàng vậy... Hơn nữa là, tôi và Ôn Noãn xảy ra cãi vã, cô ấy tức giận mới đi hẹn hò với Cảnh Từ, mười ngày... Mười ngày này đã thật đã lợi cho các người rồi, xem như Hoắc Minh tôi tặng cho nhà họ Cảnh tấm thẻ trải nghiệm VIP có giới hạn!"

"Về phần người khác và về tương lai..."

Hoắc Minh nhẹ nhàng mỉm cười nhưng ý cười không hề chạm đến đáy mắt.

“Tôi không muốn ai biết chuyện giữa Ôn Noãn nhà tôi và Cảnh Từ trong mười ngày này, về sau chỉ cần bên ngoài có người nói chuyện bừa bãi, bàn tán về chuyện này của Cảnh Từ, tôi hứa với bác gái là tôi sẽ khiến cả nhà họ Cảnh phải phá sản, sau đó sẽ dùng số tiền thu được để bắn pháo hoa một tháng trong thành phố B."

“Một tháng sau, sẽ không còn nhà họ Cảnh ở thành phố B nữa.”

Bà Cảnh chỉ tay vào Hoắc Minh, tức giận đến suýt ngất.

Bà ấy không dám tin, bà ấy không thể tin được!

Một người vai dưới mà dám uy hiếp bà ấy thế này!

"Cảnh Từ... con hãy nhanh chóng liên lạc với các chú các bác, mẹ phải dạy cho kẻ vô lễ, không biết tôn trọng bề trên này một bài học, mẹ phải... mẹ phải..."

Cảnh Từ không nhúc nhích.

Anh ấy nhìn Ôn Noãn với đôi mắt đỏ hoe.

Anh ấy thực sự thích cô!

Rất lâu sau, anh ấy mới nhỏ giọng nói: "Ôn Noãn, thật xin lỗi!"

Ôn Noãn nói đúng, bọn họ quả thực không thích hợp.


Anh ấy đã từng nỗ lực vì tương lai của họ, nhưng tất cả những gì anh ấy có thể làm chỉ là để Ôn Noãn phải cúi đầu trước mẹ mình… Ôn Noãn không cần điều đó!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK