Mục lục
Hoắc tổng truy thê - Hoắc Minh - Ôn Noãn (Truyện FULL)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Vách ngăn của nhà vệ sinh rất mỏng.
Hoắc Minh tựa vào bên gáy ôn Noãn, giọng nói khàn khàn: “ôn Noãn, anh không biết đây có phải là thích hay không, khi anh nhìn em ở cùng với người đàn ỏng khác, lòng anh sẽ không thoải mái!”
“Cố Trường Khanh, Hạ Như Lâm, bây giờ ngay cả Diêu Tử An anh cũng thấy ghen!
Môi anh khẽ hôn lên tóc cô: “ôn Noãn, anh không biết yêu, em dạy anh được không?”
Ôn Noãn hơi khổ sở.
Cô nghĩ: ‘Anh mất trí nhớ, nếu sở Liên không xuất hiện, nếu anh chịu nói với mình những lời này sớm hơn thì thật tốt biết bao! Không được nghĩ nữa… ỏn Noãn, mày thật là hèn mọn!’
Cô rũ mắt, dáng vẻ dịu dàng.
Hoắc Minh khó kìm lòng được, lúc này anh chỉ có một ý nghĩ, đó chính là hôn cô.
Anh đè cô lên tấm ván mỏng, khẽ khàng hôn cô thật sáu…
Ôn Noãn cũng không muốn!
Cô đẩy mấy lần không được, tình hình cấp bách nên đã tát anh một bạt tai.
Sau khi đánh xong, cả hai đều ngơ ngác!
Ôn Noãn dán sát cánh cửa, cố họng mảnh khảnh căng chặt, giọng cô nghẹn ngào: “Hoắc Minh, muốn tôi nói rõ sao? Chúng ta không thể nào! Sau này cũng không thể!”
Ly hôn là trò đùa sao?
Cô mang theo hai đứa nhỏ chuyển ra ngoài, cũng là trò đùa sao?
Không, tuyệt đối không phải chơi đùa!
Mắt cô đỏ hoe đấy cửa ra ngoài.
Hoắc Minh đứng ở nơi đó, nhìn tấm lưng thẳng tắp của cô, bỗng nhiên ý thức được rằng anh sẽ không bao giờ chiếm được cô, cho dù trong lòng ôn Noãn vẫn còn yêu “Hoắc Minh”…
Hoắc Minh không đứng bao lâu, rất nhanh đã đuối theo.
Giữa bọn họ từng có tranh chấp, vào phòng bệnh ai cũng không quan tâm ai, ngay cả Bạch Vi cũng nhận ra.
Buổi chiều, Hoắc Minh đi đón Hoắc Tây.
Lúc nói chuyện với ôn Noãn, thái độ của cô lãnh đạm, anh cũng thấy rất vô vị.
Đám người rời đi, Bạch Vi mới nhẹ giọng nói: “Tớ thấy thái độ anh ta rõ ràng khác với lúc trước!”
Sao Ôn Noãn lại không biết được.
Hoắc Minh hiến nhiên đã có chút thích cô, cũng để bụng nhiều hơn, nhưng cô đã mất đi lòng tin đối với cuộc hôn nhân của bọn họ, cô không muốn tiếp tục đợi chờ…
Cô còn nghĩ, rời xa nhau có lẽ sẽ khiến cả hai thoải mái hơn rất nhiều.
Bạch Vi tôn trọng sự lựa chọn của cô nên không có nhiều lời!
Hoắc Minh bị từ chối.
Tâm trạng của anh không tốt, ngòi trên xe cúi đầu châm điếu thuốc lá.
Anh đang muốn khởi động thì sở Liên đứng ở bên cạnh xe.
Giọng cô ta rất nhỏ: “Luật sư Hoắc, tôi mang thai rồi!”
Hoắc Minh bình tĩnh không thèm nhúc nhích, anh phun khói thuốc ra, giọng nói bạc bẽo: “Hình như tôi còn chưa từng đụng vào một ngón tay của cô nữa mà!”
Sở Liên vội vàng nói: “Là con của anh Diêu!”
Hoắc Minh lập tức nhớ tới sự hợp tác giữa òn Noãn và Diêu Tử An, ôn Noãn thật là…
Anh nhìn mặt sở Liên, trong lòng nghĩ ôn Noãn thực sự rất ghét cò ta!
Tim Sở Liên đập nhanh hơn.
Cô ta cắn môi, nói thỏ thẻ: “Nếu như không phải do bà Hoắc ngấm ngầm hãm hại thì tôi sẽ không mang thai con của người khác, luật sư Hoắc… Nếu, nếu tôi phá bỏ đứa bé, chúng ta…”
“Tôi biết ngài đã ly hôn với cô ta…”
Hoắc Minh mất hết kiên nhẫn!
Quả thực, lúc trước nhìn khuôn mặt cô ta, khiến anh nhớ tới Kiều An.
Anh đã từng hy vọng cỏ ta sống tốt.
Nhưng khi ánh trăng sáng trong lòng một người đàn ông thay đối, vậy thì mọi chuyện sẽ khác, khi ôn Noãn ly hôn với anh, mấy ngày nay anh rất ít nhớ tới Kiều An, ngược lại vừa nằm xuống trong đầu đều hiện lên khuôn mặt của ôn Noãn.
Anh mơ thấy ôn Noãn rất nhiều lần.
Thân thế ấm áp mềm mại của cô tựa vào ngực anh, gọi anh là Hoắc Minh.
Hoắc Minh tắt điếu thuốc, thản nhiên nói: “Sau này đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa!”
Cửa sổ xe từ từ nâng lên…
Sở Liên muốn ngăn cản, nhưng bàn tay bị kẹp chặt, bầm tím một mảng.
Hoắc Minh hạ cửa sổ xe xuống, bỏ cô ta ra, sau đó đạp nhẹ chân ga rời đi.
Sở Liên đứng tại chỗ.
Rốt cuộc cô ta cũng hiểu được từ đầu tới cuối người đàn ông này chỉ có một chút lòng thương hại đối với cô ta, ngoài ra không còn gì khác!
Hoắc Minh đón Hoắc Tây.
Tiếu Hoắc Tây vô cùng vui vẻ, nắm tay bố, nói tạm biệt với cô Vương.
Hoắc Minh ôm cô bé lên xe.
Cô bé ôm cổ anh, nhẹ nhàng hôn một cái, trong lòng Hoắc Minh mềm nhũn, anh dịu dàng hỏi: “Mấy ngày nay có nhớ bố không?”
“Dạ có!”
Hoắc Minh hôn cô bé: “Sau này nhớ bố thì gọi điện thoại, trong vòng ba mươi phút bố chắc chắn sẽ đến!”
Tiểu Hoắc Tây ngồi vào ghế trẻ em.
Cô bé ngóc mái đầu tóc xoăn màu trà lên: “Bố nhớ cục cưng, hay là nhớ mẹ?”
Hoắc Minh: ‘Quỷ nhỏ tinh ranh này!’
Anh xoa tóc cô bé: “Nhớ Hoắc Tây, cũng nhớ mẹ!”
Anh chở Hoắc Tây về bệnh viện, trên đường đi còn mua cho cô bé một phần gà rán, Tiểu Hoắc Táy ríu rít suốt cả đường đi, tâm trạng Hoắc Minh cũng tốt hơn nhiều!
Nhưng khi đấy cửa phòng bệnh VIP ra, sắc mặt anh lập tức thay đổi.
Hạ Như Lâm đang ở đây!
Lúc này, anh ta đang ngồi trên sô pha nhỏ, chụm đầu thảo luận công việc với ôn Noãn!
Không biết đang nói đến đâu mà khiến ôn Noãn nở nụ cười.
Cô cười rộ lên trông rất đẹp mắt…
Hoắc Minh ho nhẹ một tiếng.
Hạ Như Lâm ngước mắt lên liền thấy khuôn mặt khó coi của anh, có chút lúng túng nói: “Tổng Giám đổc Ồn, vậy hôm nay nói tới đây thôi!”
Ôn Noãn liếc mắt nhìn Hoắc Minh, tiễn Hạ Như Lâm ra ngoài.
Đến khi cô trở về, đóng cửa phòng bệnh lại, Hoắc Minh nhịn không được lên tiếng: “Bàn công việc thôi, có cần phải dựa sát như vậy không?”
Tiểu Hoắc Tây ăn gà rán: “Bố không vui rồi!”
Ôn Noãn không muốn nói những chuyện này ở trước mặt con, cô chơi với Hoắc Tây, còn làm cho Hoắc Tây một bộ đề toán.
Hoắc Minh gặp phải tình huống khó giải quyết.
Anh ghen nhưng không có tư cách gì để chất vấn, không dám hỏi nhiều!
Đêm khuya yên tĩnh.
Ôn Noãn ôm Doãn Tư ởtrên giường bệnh, ngây ngấn nhìn khuôn mặt đầy đặn của cậu bé.
Doãn Tư rất giống Hoắc Minh.
Mặt mày đều từ một khuôn đúc ra…
Ngón tay mảnh khảnh của cô nhẹ nhàng di chuyển, mang theo chút quyến luyến!
Tiếu Doãn Tư rất ngoan, nhưng đến nửa đêm thì bắt đầu quấy, không chịu uống sữa tươi.
Khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, nhất quyết không chịu uổng.
Ôn Noãn dán sát mặt cậu bé, nhóc con lập tức chui vào lòng cô, cách một lớp vải mỏng, tham lam ngửi…
Ôn Noãn rất đau lòng.
Doãn Tư mới hơn hai tháng đã phải cai sữa…
Cô nhìn cửa phòng nhỏ, Hoắc Minh và Hoắc Táy ngủ ở bên trong.
Cô do dự một chút rồi cởi nút áo ngủ ra.
Doãn Tư tìm được chồ, liền bắt đầu thỏa mãn nhấm nháp, cho dù không ăn được cái gì cũng rất hài lòng… Trong đêm tối, âm thanh đó giống như mèo con đang liếm sữa, vừa hấp dẫn vừa mập mờ.
Hoắc Minh cũng không ngủ.
Anh nghe thấy, nằm một hồi cuối cùng vẫn không nhịn được rón rén đứng dậy…
Ôn Noãn quay lưng đi.
Hoắc Minh không nhìn thấy, anh sờ mái tóc mềm mại của Doãn Tư, nhỏ giọng hỏi: “Em có đau không?””
Ôn Noãn cảm thấy khó chịu.
Một lát sau, cô khẽ nói: “Anh về ngủ đi!”
Ngày mai… ngày mai Doãn Tư sẽ xuất viện, cô cũng sẽ không bị anh quấy rầy nữa!
Hoắc Minh nhìn bóng lưng nhỏ bé của cô.
Anh rất muốn bước đến ôm cô, nhưng nghĩ đến cô sẽ từ chổi, anh lại rút tay về…
Anh lại về nằm trên chiếc giường nhỏ.
Tiểu Hoắc Tây thành thạo bò tới, toàn bộ cơ thế bé nhỏ nằm sấp trong lòng anh.
Cả người đầy thịt mềm mại.
Hoắc Minh không rõ cảm giác của mình là gì, anh rất muốn mỗi ngày ở bên mẹ con họ, có lẽ bọn họ còn có thể sinh con, ôn Noãn có vẻ như rất thích trẻ con…
Anh không kìm được mà nghĩ, nếu như anh khôi phục trí nhớ, ôn Noãn có thể đối ý hay khônq?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK