Mục lục
Hoắc tổng truy thê - Hoắc Minh - Ôn Noãn (Truyện FULL)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Cô ấy vừa hỏi xong thì bầu không khí trở nên vi diệu. Ôn Noãn rất khó xử.

Cố Trường Khanh định nói vài lời khó nghe, Khương Duệ nhẹ nhàng cười.

Cậu ta trịnh trọng nói với Hoäc Minh Châu: "Ôn Noãn là bạn của em, anh Trường Khanh đương nhiên biết! Chị dâu cứ yên tâm, anh Trường Khanh tuyệt đối chung thủy với chị!"

Nói xong câu cuối, cậu ta liếc nhìn Cố Trường Khanh, ánh mắt giễu cợt.

Sắc mặt Cố Trường Khanh khó coi, hắn dẫn Hoäc Minh Châu rời đi.

Đợi hai người bọn họ rời đi, Khương Duệ nói với Ôn Noấn, "Thành phố B lớn như vậy mà cũng gặp được, Ôn Noãn, lần sau tôi sẽ chọn một chỗ không thấy Cố Trường Khanh để tránh cho cậu khó chịu.

Ôn Noãn gọi món, nói: "Không cần cố ý né tránh, chia tay rồi chẳng lẽ tôi phải trốn anh ta cả đời, hơn nữa người có lỗi cũng không phải tôi."

Lông mày Khương Duệ khẽ nhếch.

Cậu ta đột nhiên bảo: "Tôi đi rửa tay, chờ thức ăn được mang lên thì cậu cứ ăn trước đi."

Ôn Noãn không hoài nghỉ gì.

Khương Duệ rời đi, Ôn Noãn cầm điện thoại liên hệ với mấy bậc phụ huynh, xác định giờ tan học.

Mười phút sau, Khương Duệ vẫn chưa quay lại, lúc Ôn Noãn thấy kì lạ, chỗ phòng vệ sinh của nhà hàng vang lên tiếng hét của người phụ nữ… Nhà hàng cao cấp lập tức hỗn loạn.

Khương Duệ và Cố Trường Khanh đánh nhau, không rõ nguyên nhân.

Lúc Ôn Noãn nhìn thấy hiện trường, trên vách tường, mặt đất đều dính máu, vẻ mặt Cố Trường Khanh âm u nhìn Khương Duệ chăm chằm.

Sau một tiếng, hai nam hai nữ ngồi tại phòng bảo vệ của nhà hàng, Khương Duệ và Cố Trường Khanh bị định tội ẩu đả đánh nhau vì tranh giành tình nhân.

Hoäc Minh Châu gọi điện thoại, khóc lóc làm nững: "Anh… Cố Trường Khanh đánh nhau với người khác, bây giờ bọn em đang ở phòng bảo vệ. Anh mau đến đây đi! À… Cố Trường Khanh đánh nhau bị thương hơi nặng.”

Đầu óc Ôn Noãn rối loạn.

Gì cơ, Hoäc Minh đến đây?

Hoäc Minh Châu tắt máy.

Trong mắt cô ấy chỉ có Cố Trường Khanh, đau lòng xử lí vết thương cho hắn: "Rách cả khóe miệng rồi!… Khương Duệ, em ra tay nặng quá đấy!"

Trên mặt Khương Duệ có thêm một cục máu bầm.

Cậu ta đau đến la oa oái, khuôn mặt vô tội bảo: "Anh ấy ra tay ác hơn đấy chứ? Chỉ chọc anh ấy là bị vợ quản nghiêm mà thôi, anh ấy đã đánh em rồi!"

Hoäc Minh Châu lập tức cười ngọt ngào, cô ấy oán trách vị hôn phu: "Khương Duệ là người một nhà, anh và em ấy đánh nhau làm trò cười cho cô Ôn như vậy, anh nói xem sao Khương

Duệ còn có thể theo đuổi cô ấy được?"

Cố Trường Khanh lấy ra điếu thuốc, đốt, vừa hút vừa nhìn Khương Duệ.

Thăng nhóc này thật biết giả vờ!

Lúc ở khu hút thuốc của nhà hàng, cậu ta khiêu khích hắn như thế nào?

[Anh Trường Khanh, anh với Ôn Noãn chia tay rồi, em theo đuổi cô ấy anh không phản đối đúng không?]

[Không có em cũng sẽ có người khác thôi]

[Anh không thể đã ăn trong bát lại trông trong nồi!]

Cố Trường Khanh cười lạnh. AI Hắn xem thường Khương Duệ rồi!

Ôn Noãn không biết mấy chuyện này, cô chỉ lo chút nữa Hoắc Minh đến, cô sẽ chạm đến vảy ngược của anh.

Cô thấp cổ bé họng, không dám đắc tội anh!

Ôn Noãn muốn tìm cơ hội rời đi, nhưng Khương Duệ giữ cô lại: "Ôn Noãn, chút nữa cậu phải đưa tôi đến bệnh viện đấy, gương mặt tôi bị thương như vậy thì mai sao gặp người khác được?"

Ôn Noãn càng đau đầu hơn!

Đúng lúc này, tiếng bước chân vang lên, Ôn Noãn vô thức giương mắt.

Là Hoắc Minh.

Anh ăn mặc chỉnh chu, bộ đồ vest thủ công cổ điển nước Anh, hoàn mỹ giống như nam thần trên tạp chí.

Sau khi anh bước vào, nhìn cũng không thèm nhìn, nói chuyện với chú đội mũ.

"Tôi đến nộp tiền bảo lãnh cho Khương Duệ và Cố Trường Khanh"

Chú ấy biết thân phận của anh, vô cùng khách sáo đưa một điếu thuốc đến: "Luật sư Hoắc, chuyện nhỏ như vậy còn làm phiền ngài, thật ngại quá! Chủ yếu là hai người bọn họ đánh nhau giành tình nhân gây ảnh hưởng không tốt!"

Tranh giành tình nhân?

Hoäc Minh nhẹ nhàng nhìn về hướng bên này.

Ánh mắt của anh rơi vào người Ôn Noãn.

Hôm nay Ôn Noãn ăn mặc bảo thủ, áo sơ mi màu xanh phối với váy đuôi cá, toàn thân bao bọc kín kẽ.

Nhưng loại trang phục này lại tăng vài phần dục vọng thuần khiết.

Hoäắc Minh Châu biện hộ cho Cố Trường Khanh: "Anh, Khương Duệ trêu chọc em, Cố Trường Khanh mới đánh nhau với em ấy… Không phải tranh giành tình nhân."

Hoäc Minh thu hồi ánh mắt, nhẹ nhàng nhìn lướt qua Cố Trường Khanh hỏi "Thật sao?"

"Đương nhiên! Cố Trường Khanh anh ấy yêu em như vậy, sao có thể đánh nhau vì người phụ nữ khác… Hơn nữa, Khương Duệ và cô Ôn cũng không phải người ngoài!" Hoäc Minh Châu tự quyết.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK