Mục lục
Hoắc tổng truy thê - Hoắc Minh - Ôn Noãn (Truyện FULL)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ôn Noãn nhẹ nhàng cầm lấy tờ giấy kết quả xét nghiệm kia.

Cô nở nụ cười nhạt: “Cuối cùng bây giờ tôi đã hiểu được tại sao mẹ tôi lại phải rời khỏi ông! Ông Kiều, tôi và ông có thể có quan hệ với nhau về mặt di truyền sinh học, nhưng trừ thứ đó ra thì giữa chúng ta không còn bất cứ quan hệ gì khác! Thậm chí, ông là bố của Kiều An, tôi rất ghét ông! Ông xin tôi tha thứ cho Kiều An, vậy ông có từng nghĩ tới tôi đã hi sinh những gì trong chuyện tình cảm với Hoắc Minh hay không… Ông Kiều, đừng đến trước mộ của mẹ tôi quấy rầy bà ấy nữa, bà ấy có bố tôi là đủ rồi, bố tôi thực sự rất yêu bà ấy!”

Ôn Noãn chăm chú nhìn Kiều Cảnh Niên.

Cô chậm rãi xé tờ kết quả xét nghiệm kia thành từng mảnh!

Xé nát! Không để lại dù chỉ một chút dấu vết!

Giống như sự ra đời của cô, luôn luôn chỉ có sự yêu thương che chở của Ôn Bá Ngôn, không hề có sự tồn tại của Kiều Cảnh Niên!

Sắc mặt Kiều Cảnh Niên tái nhợt, không nhịn được lùi về sau.

Ông ấy nhìn chằm chằm vào con gái ruột của mình, không thể tin nổi cô lại có thể tuyệt tình đến thế. Ông ấy vốn tưởng rằng nếu mình nói ra thân thế của Ôn Noãn, cô sẽ giảng hòa với Kiều An, hai người họ có thể trở thành chị em tốt, yêu thương lẫn nhau.

Cuối cùng, lại trở thành hy vọng xa vời!

Ôn Noãn nhắm mắt, nhẹ nhàng lên tiếng: “Ông Kiều, mời ông đưa cô Kiều đi, tạm thời tôi vẫn giữ lại quyền khởi tố của mình, cũng mong ông dạy dỗ lại con gái của mình cho tốt, đừng để cô ta ra ngoài hại người hại mình!”

“Tôi là Ôn Noãn, vĩnh viễn là họ Ôn.”

Trong ngực Ôn Noãn như có một dòng khí huyết cuồn cuộn. Cô không phải khúc gỗ, cô cũng có cảm xúc.

Trong nửa tháng ngắn ngủi, cô đã trải qua không biết bao nhiêu chuyện thăng trầm, cuối cùng không chịu đựng nổi nữa, hôn mê bất tỉnh…

Bệnh viện.

Trong phòng bệnh màu trắng toát, Ôn Noãn im lặng nằm đó, bác sĩ cũng bó tay chịu trói, không thể làm gì được!

“Bà Nguyễn, cơ thể của con gái bà không có vấn đề gì, nhưng tiềm thức của cô ấy không muốn tỉnh lại, nên chúng ta chỉ có thể đợi!”

Bạch Vi đỡ dì Nguyễn.

Dì Nguyễn vô cùng hoảng loạn: “Vậy không có cách nào để điều trị sao?”

Bác sĩ lắc đầu.

Do dự một chút, ông ta còn nói: “Gần đây cảm xúc của người bệnh không ổn định, có khi để cô ấy được nghỉ ngơi một chút lại là chuyện tốt.”

Dì Nguyễn không hiểu rõ những kiến thức này, trái tim vẫn treo lơ lửng giữa không trung.

Bạch Vi cũng lo lắng, nhưng cô ấy phải trấn an dì Nguyễn trước: “Chắc không có vấn đề gì lớn đâu ạ, chúng ta cứ để Ôn Noãn ngủ thêm một hai ngày đi.”

Dì Nguyễn rưng rưng nước mắt gật đầu.

Bà ấy bưng một chậu nước ấm, lặng lẽ lau tay cho Ôn Noãn.

Bạch Vi nhìn những ngón tay nhỏ nhắn thon dài kia, trong mắt hiện lên chua xót khó chịu… Dì Nguyễn còn chưa biết, Ôn Noãn sẽ không bao giờ có thể… trở thành một nghệ sĩ dương cầm nữa!

Cô ấy lau nước mắt vừa chảy xuống, Cảnh Sâm cầm đơn thuốc đi tới.

Anh ta hạ giọng, nói: “Sao lại khóc? Ôn Noãn đang yên lành nằm ở đây, đừng ủ rũ nữa, ngoan!”

Bạch Vi liếc anh ta một cái: “Tôi chỉ hơi khó chịu thôi!”

Cảnh Sâm ôm lấy cô ấy.

Anh ta đã không nói với Bạch Vi, vừa rồi anh ta tới hiệu thuốc thấy Diêu Tử An cùng Đinh Tranh đi khám thai, dáng vẻ ngọt ngào dính lấy nhau của hai người kia khiến Cảnh Sâm thấy ghê tởm!

Nhưng mà như vậy rất tốt, Diêu Tử An không cặn bã thì anh ta làm gì có cơ hội.

Cảnh Sâm an ủi dì Nguyễn mấy câu, dì Nguyễn biết anh ta là em họ của Cảnh Từ, không khỏi có chút mất tự nhiên.

Lúc này, tiếng bước chân vang lên ngoài cửa.


Kiều Cảnh Niên cùng bà Kiều tới, vẻ mặt lúng túng, đặc biệt là bà Kiều, vô cùng lo lắng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK