Mục lục
Hoắc tổng truy thê - Hoắc Minh - Ôn Noãn (Truyện FULL)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nhưng một bàn tay với các khớp xương rõ ràng khác vươn tới, nhẹ nhàng cầm lấy ly rượu trong tay Ôn Noãn, người kia bình tĩnh nói: "Để tôi uống thay cô giáo Ôn ly rượu này."

Nói xong, Hoắc Minh hơi nhếch môi: "Không biết tôi có tư cách này không nhỉ!"

Trong phòng lạnh ngắt như tờ...

Không ai ngờ được Hoắc Minh sẽ tới đây, lại còn công khai đối đầu với tổng giám đốc Triệu như thế.

Tướng quân nổi giận vì hồng nhan, đây đúng là trò hay.

Tổng giám đốc Lâm kẹp điếu thuốc lá trong tay, cười ẩn ý nói: "Hoắc Minh, thế là đủ rồi."

Hoắc Minh nghiêng người, khẽ ôm lấy vai Ôn Noãn, bất kể cơ thể cô cứng ngắc hay bài xích đối với anh như thế nào.

Anh hơi mỉm cười: "Tôi đến đây đón cô giáo Ôn, thấy cô ấy đang nôn trong nhà vệ sinh, tôi rất đau lòng."

Nói xong, anh đặt cái ly trong tay xuống.

"Tổng giám đốc Triệu, ông nói xem nên làm thế nào bây giờ?"

Bình thường vị tổng giám đốc Triệu kia rất kiêu ngạo, nhưng lúc này ông ta không thể nói nên lời, mà những người khác cũng không có ý giải vây cho ông ta.

Tâm trạng của Hoắc Minh đang không vui, có ai dám xông lên tìm xui xẻo chứ?

Cả phòng chìm vào im lặng thật lâu...

Ôn Noãn nhẹ nhàng cầm lấy cái ly, uống một hơi hết sạch.

Uống xong, cô nhìn tổng giám đốc Triệu, cười nói: "Tổng giám đốc Triệu, chúng ta nói chuyện tiếp đi."

Tổng giám đốc Triệu sửng sốt, lập tức, hốc mắt ông ta đỏ lên, vừa nãy cho dù thế nào thì ông ta cũng đã đắc tội với Hoắc Minh rồi, không ngờ lại được cô gái này giải vây giúp.

Ngay lập tức, ông ta đứng dậy, tự rót cho mình một ly rượu vang đỏ, sau đó uống liền ba ly.

Uống xong, ông ta nói với chị Lê: "Có cô giáo Ôn ở đây, hạng mục đầu tư này tôi chắc chắn sẽ tham gia."

Chị Lê vui mừng, nhưng cũng lo lắng cho Ôn Noãn!

Rõ ràng Ôn Noãn không thèm nể mặt Hoắc Minh, tổng giám đốc Triệu uống ba ly, cô cũng uống ba ly với ông ta... Uống đến mức đau đầu chóng mặt, bóng chồng lên nhau, cô đột nhiên nghĩ tới một chuyện, có lẽ cô không muốn tỉnh táo mà đối mặt với Hoắc Minh.

Cô ngồi trên xe, lấy tay che mắt.

Trái tim quặn đau không thể nào chịu đựng.

Anh làm như vậy là có ý gì, tại sao còn xuất hiện ở trước mặt cô...

Lúc đang mơ mơ màng màng, cô cảm giác được người ở cạnh mình đã đổi thành người khác.

Là Hoắc Minh.

Cô nghiêng đầu, khẽ hỏi: "Tại sao chị Lê lại đưa tôi lên trên xe anh? Hoắc Minh... Anh có thể đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa được không, tôi vừa nhìn thấy anh là đã cảm thấy khó chịu rồi..."

Ôn Noãn nương theo men say để nói ra lời trong lòng.

"Tôi vừa nhìn thấy bộ dáng thâm tình này của anh là lại nhớ đến lúc anh và Kiều An ôm nhau, đúng là quá kinh tởm, thật đấy..."

Cô nhắm mắt lại, không còn sức để trốn, cũng không thể trốn thoát...

Hoắc Minh nhìn cô chăm chú, lúc nhìn thấy gương mặt tái nhợt vì uống rượu của cô, anh thực sự rất đau lòng nhưng vẫn cố chịu đựng.

Cô không thèm nể mặt anh, vẫn uống rượu với tên họ Triệu kia.

Anh cũng chịu đựng.

Hoắc Minh vén tóc mái trên trán cô sang bên, lẩm bẩm: "Ôn Noãn, tôi và cô ấy không có gì cả, cho tôi một cơ hội nữa... Chẳng phải trước đây chúng ta ở bên nhau rất sung sướng hay sao?"

Ôn Noãn che mắt lại, cười rộ lên.

Cô cười tới mức run rẩy cả người, đường cong cơ thể phập phồng mê người.


Hồi lâu sau, cô buông tay xuống, ánh mắt mê ly.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK