Mục lục
Hoắc tổng truy thê - Hoắc Minh - Ôn Noãn (Truyện FULL)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hoắc Minh muốn gặp Ôn Noãn một lần cũng rất khó.

Lục Khiêm cho người trông coi.

Những người khác của nhà họ Hoắc có thể đi vào, chỉ có Hoắc Minh bị ngăn ở bên ngoài, anh liền đi cầu xin Lục Khiêm.

Một phòng khách nhỏ của bệnh viện.

Lục Khiêm ngồi ở bên trong làm việc, công việc của ông ấy rất bận rộn, nhưng dù bận rộn đến mấy ông ấy vẫn chuyển công việc đến thành phố B. Với tình hình hiện tại của Ôn Noãn, ông ấy không thể để cô một mình.

Hoắc Minh đến cầu xin.

Ông ấy tát vài bạt tai, sau đó mặc kệ.

Hoắc Minh kiêu ngạo đến thế, cũng buông bỏ lòng tự tôn và kiêu ngạo, quỳ trước mặt Lục Khiêm, quỳ đến bốn năm tiếng.

Thời gian rất lâu, Lục Khiêm mới giương mắt nói chuyện với anh.

Giọng điệu của Lục Khiêm dịu đi một chút, nhưng vẫn lạnh nhạt: “Hoắc Minh, cậu cầu xin tôi cũng vô dụng! Trong lòng cậu biết rõ, cậu và Ôn Noãn đã đi đến ngõ cụt rồi, cho dù đứa bé này có thể... có thể hay không…”

Vành mắt Lục Khiêm đỏ lên, ông ấy châm một điếu thuốc lá để bình tĩnh lại.

Ngay cả như vậy, ông ấy vẫn nghẹn ngào hồi lâu mới nói tiếp: “Cho dù đứa bé thế nào đi nữa, hai người đều không thể như trước kia, bây giờ không, sau này càng không, không có một người phụ nữ nào rộng lượng như thế, trừ khi con bé là một kẻ ngu ngốc!”

Sao Hoắc Minh lại không biết chứ?

Ôn Noãn chia tay với anh, là do anh cầu xin rất nhiều lần mới có được cơ hội này.

Sự xuất hiện của Tiểu Hoắc Tây đã xoa dịu mối quan hệ của họ.

Sáu bảy tháng qua, thái độ của Ôn Noãn đối với anh, từ lạnh nhạt đến ôn hòa, rồi đến dịu dàng săn sóc, cuộc sống hôn nhân ngắn ngủi của anh và cô thực ra rất hạnh phúc.

Nghĩ đến đây, trái tim Hoắc Minh đau nhói.

Điệu bộ anh thấp kém: “Con biết thưa cậu, bây giờ con chỉ mong có một cơ hội để chăm sóc cô ấy!”

Lục Khiêm cười mỉa: “Cậu có chắc là cậu không phải đến để làm nó buồn nôn chứ?”

Hoắc Minh khó chịu đựng được.

Đúng lúc này, cấp dưới của Lục Khiêm báo: “Ông Lục, có ông Kiều và cô Kiều đến phòng bệnh của cô cả, khăng khăng muốn gặp cô cả! Cô cả đã đồng ý gặp bọn họ”

Lục Khiêm khép giấy tờ lại, bước nhanh ra ngoài.

Hoắc Minh đi theo.



Trong phòng bệnh, Ôn Noãn im lặng đứng trước cửa sổ.

Từ sau khi sinh Tiểu Hoắc Tây, cô ít ngủ, cả ngày lẫn đêm đều đứng đấy.

Cô chờ bác sĩ đột nhiên đến nói với cô: “Đứa bé đã thoát khỏi nguy hiểm, có thể nuôi nấng bình thường.”

Biết rõ là hy vọng xa vời, nhưng cô vẫn khát vọng đêm ngày.

Chỉ có hai ngày mà cô đã gầy đến khó coi..

Kiều Cảnh Niên dẫn Kiều An tới, thấy Ôn Noãn gầy như vậy, trong lòng ông ấy áy náy: “Ôn Noãn, bố không phải cố ý, bố không biết sẽ xảy ra chuyện như vậy! Kiều An cũng không ngờ đến, chúng ta đều hy vọng con sống tốt!”

Ôn Noãn cười khẽ.

Hy vọng cô sống tốt?

Từ khi Kiều Cảnh Niên xuất hiện, có lần nào ông ấy vì đứa con ruột này mà lo lắng đâu, nhưng ông ấy cứ luôn miệng nói cô là đứa con ruột duy nhất của ông ấy.

Ôn Noãn xoay người lại.

Cô gầy đi rất nhiều, vẫn xinh đẹp như cũ.

Nhưng trong mắt cô không có ánh sáng, cô gái dịu dàng lúc trước, giờ đây ánh mắt lại trầm lặng như một đầm nước đọng.

Ôn Noãn thản nhiên nói: “Biết tôi nghĩ gì về hai người không?”

Thân thể Kiều Cảnh Niên chấn động.

Ôn Noãn khẽ nói: “Trước đây tôi ngưỡng mộ ông, nhưng thời gian trôi qua khiến tôi nhận ra ông chỉ là một người phàm mắt thịt, ông cũng có tình riêng! Dáng vẻ của ông giống như là mang theo một đống rác rưởi liều mạng chào hàng muốn đưa cho người khác!... Đương nhiên, đây là ý nghĩ đơn phương của tôi! Lúc tôi yêu Hoắc Minh, tôi cảm thấy Kiều An là rác rưởi, nhưng đến khi tôi không yêu anh ấy, tôi mới biết Kiều An không phải rác rưởi mà cô ta là một thực phẩm rác, đối với chồng tôi mà nói dù rất ghê tởm nhưng vẫn thấy ngon miệng.”

Nét mặt Kiều Cảnh Niên thay đổi.

Khuôn mặt xinh đẹp của Kiều An đều vặn vẹo.

Lúc này Lục Khiêm và Hoắc Minh vừa vặn đi tới cửa...

Ánh mắt Ôn Noãn dừng trên người Hoắc Minh, cười khẽ: “Hoắc Minh, mang theo rác của anh cút đi! Tôi nhìn các người thôi đã cảm thấy vô cùng ghê tởm!”

Lục Khiêm sờ mũi.

Kiều Cảnh Niên nghẹn ngào: “Ôn Noãn, đây không phải lỗi của Kiều An!”

Hoắc Minh lạnh lùng lên tiếng: “Chú Kiều, hai người đi đi! Sau này đừng tới nữa!”

Kiều An không cam lòng: “Hoắc Minh... Em không tin trong lòng anh không có em! Nếu như không có em tại sao anh lại bỏ cô ta, đến Anh Quốc kiện cáo giúp em?”

Kiều Cảnh Niên đánh cô ta một bạt tai.

Ông ấy đau xót nói: “Hoắc Minh là nể tình xưa nghĩa cũ, sao con có thể nghĩ vậy?”

Kiều An không bỏ cuộc.

Cô ta rục rịch, cô ta cảm thấy mình có thể thắng Ôn Noãn, hôm nay cô ta tới là muốn kích thích Ôn Noãn.

Nhưng Ôn Noãn không thèm để ý.

Cô quăng ra một tấm thẻ ngân hàng, cười khẩy: “Giả tạo vậy chi? Không phải cô muốn tiếp tục quyến rũ Hoắc Minh sao, tôi cho cô cơ hội... Trong này có hơn hai trăm ngàn, đối diện có một khách sạn năm sao, cô Kiều, số tiền này coi như là tôi gọi một tay vịn cho Hoắc Minh! Nếu như cô hầu hạ tốt, có lẽ sau khi chúng tôi ly hôn, cô có thể thay thế tôi.”

Kiều An muốn giả bộ đáng thương.

Ôn Noãn ném thẻ lên người cô ta: “Bây giờ cô có thể mang theo chồng tôi rời đi! Cút thật xa!”

Kiều An nhìn về phía Hoắc Minh.

Vẻ mặt Hoắc Minh tái nhợt, anh nhẹ nhàng thốt một từ: “Cút!”

Kiều An hoảng sợ.

Cô ta không ngờ Hoắc Minh đối với mình tuyệt tình như thế, cô ta cho rằng trong lòng anh ít nhiều gì cũng có cô ta.

Kiều Cảnh Niên đúng lúc lên tiếng: “Hoắc Minh, Kiều An…”

“Chú cũng cút đi!” Giọng Hoắc Minh càng lạnh lùng hơn.

Kiều Cảnh Niên sửng sốt.

Hoắc Minh luôn kính trọng ông ấy, sao lại... đối xử với ông ấy vậy chứ?

Hoắc Minh bị lời nói của Ôn Noãn đánh cho tơi bời, anh biết cô cố ý, cô biết rõ trong lòng anh cũng không thích Kiều An, nhưng cô vẫn nói những lời tổn thương, cô thật lòng muốn ly hôn với anh.

Anh chịu đựng đau xót, nói với Kiều Cảnh Niên: “Cái gì nên trả đều đã trả hết, sau này không cần gặp lại ! Cháu sẽ nói với bố, sau này hai nhà Hoắc Kiều không liên quan gì nhau nữa!”

Kiều Cảnh Niên hoàn toàn sửng sốt, ông ấy vẫn không chịu đi.

Lục Khiêm bảo người đuổi bọn họ ra ngoài.

Ra bên ngoài, Lục Khiêm liếc mắt, Kiều Cảnh Niên bị người đè xuống đất.

Tay đánh đàn dương cầm bị đè xuống.

Lục Khiêm mang giày da bò, nhẹ nhàng giẫm lên, từ từ đè mạnh xuống...

Khuôn mặt ông ấy lạnh lùng.

Bàn tay này đã từng hấp dẫn cô em gái Lục Tiểu Noãn của ông ấy.

Bàn tay này đã từng khiến Ôn Noãn ngưỡng mộ khi còn bé.

Bàn tay này được sinh ra trên người một tên rác rưởi thì có ích lợi gì?

Kiều An sợ hãi kêu lên, nhưng đã sớm có người bịt chặt miệng cô ta lại... Bỗng dưng Lục Khiêm dùng sức.

Xương tay Kiều Cảnh Niên đã gãy.

“Tay của ông, đổi gân chân của Ôn Noãn, thanh toán xong xuôi! Sau này ông giống như Ôn Noãn, không thể đánh đàn dương cầm nữa!”

Lục Khiêm từ trên cao nhìn xuống, giọng điệu kiên quyết: “Kiều Cảnh Niên, sau này nếu ông hoặc là đứa con gái hờ này của ông lại xuất hiện trước mặt Ôn Noãn một lần, thì tôi sẽ đánh một lần! Kiều Cảnh Niên, tôi cho ông biết, Trong mắt tôi ông là đồ bỏ đi!”

Ông ấy sẽ xem như em gái Lục Tiểu Noãn của mình mắt mù nên thích Kiều Cảnh Niên.

Cũng may, sau đó em ông ấy gả cho Ôn Bá Ngôn, còn dạy dỗ Ôn Noãn rất tốt!

Lục Khiêm làm xong chuyện tàn nhẫn rồi lau tay.

Lúc xoay người lại, thấy một cô gái mềm mại yếu ớt, che miệng như đang sợ hãi.

Lục Khiêm nhận ra đó là em gái Hoắc Minh, Hoắc Minh Châu.

Hoắc Minh Châu mặc dù sợ, cô ấy vẫn liều mạng đi đến cầu xin giùm anh trai: “Chú Lục, chú để anh trai cháu chăm sóc chị dâu được không? Khi… chị dâu khỏe lại rồi ly hôn cũng được!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK