Mục lục
Hoắc tổng truy thê - Hoắc Minh - Ôn Noãn (Truyện FULL)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Ông ấy im lặng nhìn chăm chú vào cô gái trước mắt, rất giống với Tiểu Noãn của ông ấy, tính tình cũng giống.

Kiều Cảnh Niên dịu dàng nói: “Mặc kệ thế nào thì con bé cũng xem như là chị gái của con! Ôn Noãn, con có thể nể mặt bố, cho con bé một cơ hội không? Chuyện này bố đã tìm Hoắc Minh, thằng bé không chịu giúp, bố chỉ có thể tới xin con!”

Ôn Noãn nghe xong thì hoảng hốt.

Hoắc Minh mặc kệ cho nên tới cầu xin cô?

Có phải nếu Hoắc Minh nhúng tay vào, nhà họ Kiều có thể kiêu căng ngạo mạn lên tòa cùng cô rồi không.

Còn có… Bố?

Khóe mắt Ôn Noãn ướt: “Ông Kiều, bố của tôi tên Ôn Bá Ngôn!”

Kiều Cảnh Niên không từ bỏ.

Giọng nói của ông ấy càng dịu dàng hơn: “Bà nội ở nhà ngóng trông được gặp con, đã ngồi máy bay tới đây, đến lúc đó cả gia đình chúng ta đoàn tụ! Nghe lời bố nói, cho Kiều An một cơ hội, sau này cả nhà chúng ta đều vui vẻ.”

Tha cho Kiều An?

Cả nhà đoàn tụ?

Ôn Noãn như nghe được một câu chuyện cười chẳng hề liên quan đến mình!

Cô chỉ cười nhẹ, nhìn về phía Kiều Cảnh Niên: “Ông Kiều này, tôi có thể hỏi lý do vì sao năm đó mẹ tôi lại rời bỏ ông không? Vì sao bà ấy đang có bầu lại rời bỏ ông, rồi ông lại cưới vợ mới nhanh như vậy?”

Sắc mặt Kiều Cảnh Niên trở nên trắng bệch

Chuyện cũ đó, hiểu lầm… Là nỗi đau mãi mãi trong lòng ông ấy!

Kiều Cảnh Niên mất hồn mất vía, rời đi.

Ông ấy đi đến nhà họ Hoắc, xin Hoắc Chấn Đông giúp đỡ.

Hoắc Chấn Đông đón tiếp ông ấy ở phòng sách, sau khi ôn chuyện một hồi, Kiều Cảnh Niên nói ra lý do.

Hoắc Chấn Đông nghe xong chỉ cười.

Thật ra ông rất bất mãn với Kiều Cảnh Niên, nếu không phải lần trước ông ấy tới nhà xin giúp đỡ, chắc là Minh và Ôn Noãn đã đính hôn chỉ chờ kết hôn sinh con, một cô gái tốt như vậy tự nhiên chạy mất!

Lần này Kiều Cảnh Niên tới muốn nhờ cậy quyền thế nhà ông.

Hoắc Chấn Đông cười ha ha, vỗ bả vai Kiều Cảnh Niên như người anh trai lớn trong nhà: “Cảnh Niên, chuyện này ông để Minh ra mặt chỉ như lửa cháy đổ thêm dầu! Người trẻ tuổi mà, gặp chuyện tình cảm có chút hành động theo cảm tính! Tôi thấy Ôn Noãn sẽ không buông tha Kiều An dễ dàng, lại nói tiếp ai bảo Kiều An tự động vào cửa của người ta chứ!”

Kiều Cảnh Niên hơi gấp: “Ông có cách nào khác không?”

Hoắc Chấn Đông lại cười: “Thật ra có một cách, chỉ sợ ông không bỏ được mặt mũi thôi.”

Kiều Cảnh Niên khiêm tốn thỉnh giáo.

Hoắc Chấn Đông vừa đổ thêm nước trà vừa nói: “Hành vi của Kiều An là hành vi quá kích! Dựa theo trình tự pháp luật thì tôi thấy chạy không thoát một hai năm, không bằng đi bệnh viện làm một tờ đơn chứng minh con bé có bệnh về thần kinh!”

Kiều Cảnh Niên sửng sốt.

Ông ấy nhìn người bạn già, thật sự không ngờ tới ông lại đưa ra cách đó.

Viết đơn chứng minh con bé có bệnh về thần kinh, này…

Chấn Đông đã nghĩ như thế, vậy không phải Kiều An và Minh không còn khả năng đến với nhau nữa sao?

Kiều Cảnh Niên cũng từng thầm nghĩ.

Ôn Noãn là con ruột thịt nhưng con bé vừa thông minh ưu tú lại rất hiểu chuyện, bỏ lỡ Hoắc Minh cô còn kiếm được một mối lương duyên tốt, nhưng Kiều An lại khác, cho nên thật lòng mà nói ông ấy càng hy vọng Kiều An và Hoắc Minh tu thành chính quả hơn!

Hiện giờ thái độ của Hoắc Chấn Đông trực tiếp cho thấy nhà họ Hoắc không chấp nhận đứa con dâu như Kiều An!

Kiều Cảnh Niên đơ người nửa ngày mới miễn cưỡng cười: “Cũng xem như là một cách!”

Hoắc Chấn Đông biết ông ấy khó chịu, liền nói thẳng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK