Mục lục
Hoắc tổng truy thê - Hoắc Minh - Ôn Noãn (Truyện FULL)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Thư ký nhìn về phía ban công, do dự một lát mới mở miệng: "Giấy ly hôn của ngài và Tổng Giám đốc Lục đã có rồi, Tổng Giám đốc Lục bảo muốn ở một mình một lát! Tổng Giám đốc Diệp, ngài muốn tôi thông báo cho cô ấy không."

Diệp Bạch nói không cần.

Thu ký suy nghĩ một lúc, rời đi trước.

Trong văn phòng, Lục U thả đồ vật trong tay xuống, chầm chậm bước tới trước bàn làm việc… Cô mở túi tài liệu, lấy hai cuốn tập trong đó rồi mở ra.

Cô yên lặng nhìn thật lâu, nhẹ nhàng khép lại.

Cửa bị đẩy ra, cô nhìn thấy Diệp Bạch.

So với những cặp vợ chồng ly hôn khác, Lục U tỏ ra bình tĩnh hơn rất nhiều: “Anh tới rồi! Vừa đúng lúc có giấy chứng nhận."

Cô lấy một quyển, đưa cho anh.

Diệp Bạch cũng lật từng trang và nhìn một chút, không nhìn thấy được biểu cảm gì trên mặt anh, cuối cùng anh nhét nó vào túi áo.

Lục U nghiêng người, ấn điện thoại nội bộ: “Thư ký Lâm, cô đến đây một chút.”

Một lát sau, thư ký lại đến.

Cấp trên ly hôn, thư ký cảm giác như mình cũng bị phân chia tài sản, rõ ràng cô ấy được phân cho Tổng Giám đốc Diệp… Cô ấy đã từng nói muốn đi cùng Lục U, Lục U lại cười nhẹ rồi nói rằng, làm ở nơi ấy thì chẳng có chức gì tốt, chỉ là một tòa tạp chí sống dở chết dở mà thôi.

Trong lòng thư ký biết rõ, Tổng Giám đốc Lục rõ ràng đang cần nhân lực.

Cô chỉ muốn quên Tổng Giám đốc Diệp.

Muốn quên sạch sẽ.

Cô ấy cũng từng hỏi, có phải sau này cũng không quay lại không, Tổng Giám đốc Lục suy nghĩ rồi nói: “Có lẽ sẽ gặp lại! Ai cũng sống ở thành phố B cả mà, với lại chị dâu tôi và anh ấy là bạn bè nhiều năm, không thể khiến chị ấy khó xử vì tôi được."

Thư ký cảm thấy buồn bã thay cô.

Đồng thời cô ấy cũng hy vọng, Tổng Giám đốc Lục sẽ giống như lúc còn làm việc cùng nhau, không buồn không lo mới tốt.

Một khi một người hiểu chuyện, thì nhất định đã trải qua rất nhiều khó khăn.

Lục U rất bình tĩnh nói chuyện xong, sau đó lấy những thứ đồ riêng tư ít ỏi của mình, chuẩn bị rời đi.

“Lục U!”

Diệp Bạch gọi cô lại: “Chúng ta nói chuyện một chút.”

Lục U dừng lại, lưng cô thẳng tắp, cũng chỉ có như vậy cô mới không khóc xin anh, xin anh đừng bỏ rơi cô, xin anh đừng nói yêu cô, xin anh đừng không muốn cô.

Lục U rũ mắt xuống, nở nụ cười: “Nói gì đây! Nói hai năm sau tôi còn độc thân thì chúng ta vẫn có thể à? Diệp Bạch, anh có thể chịu được việc tôi và Chương Bách Ngôn nối lại, nhưng tôi không thể chấp nhận việc bên cạnh anh có người khác! Anh đã từng nói sẽ không bao giờ khiến tôi phải khổ sở cơ mà.”

“Giữa chúng ta, thật sự không còn gì để nói nữa.”

Lục U nói xong, khẽ lau đuôi mắt.

Cô vẫn muốn khóc, cô không phải là người vô cảm, cũng không phải là người máy.

Lục U rời đi.

Ở cửa thang máy, Diệp Bạch đuổi kịp cô, anh bắt lấy cổ tay của cô, kéo cô vào thang máy… Đây là thang máy riêng của Tổng Giám đốc, không có ai ở bên trong.

Anh kẹp cô vào giữa cơ thể mình và vách tường trong thang máy khiến Lục U không động đậy được, bởi vì chỉ cần di chuyển thì cơ thể của họ lập tức chạm vào nhau.

Điều này khiến cô khó chịu.

“Sao em không lấy con ngựa gỗ đó đi? Có lẽ Diệp Hồi rất thích nó."

Lục U nghe thấy mà hoảng hốt.

Thật lâu sau cô mới cất giọng: “Tôi đã xin đổi tên cho con bé, sau này không gọi là Diệp Hồi nữa, mà gọi là Lục Hồi.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK