Mục lục
Hoắc tổng truy thê - Hoắc Minh - Ôn Noãn (Truyện FULL)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Mà anh đã đứng dậy đi tới sau sô pha của cô, nhẹ nhàng ôm lấy cơ thể cô, đôi môi mỏng dán vào vành tai cô: “Ôn Noãn, anh muốn... em đừng tức giận nói mấy lời như ngủ cùng nữa, sao anh nỡ đối xử với em như vậy, chúng ta vốn là công khai qua lại với nhau, sau này đừng nói vậy nữa, được không?”

Sức hút của đàn ông và sự dịu dàng đều là sở trường của Hoắc Minh, khi anh thật lòng muốn đối phó với cô thường sẽ sử dụng những thứ này...

Ôn Noãn rất rõ!

Cô bình tĩnh nói: “Không ở chung, không gặp bố mẹ!”

“Được!”

“Nhưng thỉnh thoảng anh đón em qua vào cuối tuần, không quá đáng chứ, có đôi tình nhân nào không ở chung chứ?”

Ôn Noãn không phản đối.

Thật ra, cô cũng không muốn anh đến căn hộ của cô.

Đàm phán xong, Ôn Noãn muốn rời đi.

Hoắc Minh lại nhẹ nhàng đè vai cô lại, sau đó anh nghiêng người hôn cô... Anh đứng, Ôn Noãn ngồi, tư thế hôn này thực sự không thoải mái, nhưng lại rất dễ dàng có cảm giác.

Ôn Noãn không từ chối, cũng không đáp lại.

Hoắc Minh không đợi được cô chủ động, lập tức cười khẽ: “Mới nửa năm mà đã quên cách hôn rồi ư? Ôn Noãn, để anh…”

Ngón tay thon dài đẹp mắt của anh bóp cằm cô, nhẹ nhàng bóp là thực hiện được.

Ôn Noãn cầm lòng không được mà cho phép, còn anh tiến quân nhanh chóng, càn quét đôi môi đỏ mọng của cô, lúc đầu chỉ là một nụ hôn nhẹ, sau nửa năm xa cách trở nên nóng bỏng lạ thường...

Sau một nụ hôn, tim hai người đều đập nhanh hơn.

Hoắc Minh tựa vào vai cô thở dốc, giọng nói khàn khàn: “Ôn Noãn, em vẫn còn cảm giác với anh!”

Ôn Noãn khó xử.

Tay cô run rẩy, nhẹ nhàng cài lại nút áo sơ mi.

Vừa rồi hôn dữ dội, Hoắc Minh không kìm lòng được đã cởi ra, lúc này tỉnh táo lại cô cảm thấy không chịu nổi. Vì quá nóng lòng nên cài không được, cuối cùng vẫn là Hoắc Minh giúp cô cài xong.

Anh khom lưng áp lên trán cô: “Không muốn thả em đi chút nào!”

Khóe mắt Ôn Noãn hơi ẩm ướt.

Anh biết, trong lòng cô không muốn, nhưng không có nghĩa là thân thể cô không có cảm giác.

Hoắc Minh không trêu chọc cô như trước, mà dịu dàng giúp cô sửa sang lại quần áo, lặng lẽ nói: “Lát nữa anh còn có việc, anh bảo tài xế đưa em về phòng nhạc nhé.”

Ôn Noãn không chịu nổi sự dịu dàng của anh.

Cô đứng dậy đối mặt với anh, cố gắng giữ bình tĩnh: “Tôi tự bắt xe được rồi! Luật sư Hoắc, Bạch Vi...”

Hoắc Minh nhìn cô chăm chú, đó là ánh mắt đàn ông nhìn phụ nữ.

Anh cười: “Còn gọi anh là luật sư Hoắc?”

Ôn Noãn hơi khó xử.

Anh không nói gì nữa, ấn điện thoại gọi thư ký thứ hai vào: “Đưa cô Ôn xuống lầu, giúp cô ấy... kêu xe!”

Thư ký thứ hai cười ngọt ngào: “Cô Ôn, mời qua bên này!”

Ứng xử văn phòng của cô ấy khá tốt, nhận ra được tình huống của Ôn Noãn với cấp trên, nên càng khách sáo với Ôn Noãn hơn, nhưng rất biết điều không lắm miệng.

Dưới văn phòng luật sư có một chiếc xe dừng lại.

Nhưng không phải taxi, mà là chiếc BMW màu sâm banh của Ôn Noãn, thấy Ôn Noãn đi ra, Chu Mộ Ngôn nhảy xuống xe, nhìn chằm chằm cô!

Ánh mắt kia quả thực như muốn giết người!

Thư ký thứ hai cảm thấy không ổn: “Cô Ôn, có muốn mời bảo vệ tới không?”

Ôn Noãn không muốn mất mặt, giả vờ cười: “Là tài xế của tôi, làm phiền cô rồi, tạm biệt!”


Thư ký thứ hai rất thông minh, nhanh chóng rời đi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK