Mục lục
Hoắc tổng truy thê - Hoắc Minh - Ôn Noãn (Truyện FULL)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hoắc Minh nhanh chóng nhận lấy, mở ra, đưa cô cầm trên tay để uống.

Anh không dám chậm trễ dù chỉ một phút, lái xe đến bệnh viện gần nhất, vì cấp bách nên không tìm đến người quen.

Ôn Noãn uống một ít nước, cảm thấy thoải mái hơn một chút.

Nhưng vẫn khó chịu, vẫn đau, bụng dưới phình to căng cứng...

Cô tựa vào lưng ghế, khuôn mặt trắng bệch.

"Hoắc Minh... cảm ơn anh."

"Đừng nói chuyện! Đến bệnh viện tôi gọi em."

Giọng nói của anh khá dịu dàng, đó là một điều hiếm thấy ở Hoắc Minh, mặc dù họ mới cãi nhau dữ dội, thậm chí đến mức quyết liệt.

Trái tim của Ôn Noãn trở nên mềm mại.

Cô nghĩ vừa rồi bọn họ quá nóng nảy, đánh mất lý trí.

Cô tin anh sẽ không đối phó với bố cô, cô cũng không muốn dùng Cố Trường Khanh để đối phó với Hoắc Minh Châu... Mọi thứ chỉ là lời nói trong lúc tức giận thôi.

Ôn Noãn muốn nói chuyện với anh, nhưng cô thực sự quá đau.

Cô mơ màng suy nghĩ...

Để sau khi cô khỏe hơn rồi nói!

*

Nửa tiếng sau, chiếc Bentley dừng lại tại bệnh viện.

Hoắc Minh ôm Ôn Noãn xuống xe, bước nhanh đến phòng khám gấp.

"Cảm thấy tốt hơn chưa?"

Ôn Noãn gật đầu, lại lắc đầu...

Hoắc Minh bước nhanh hơn một chút, chỉ trong chốc lát đã đến chỗ đăng ký phòng khám .

Y tá hỏi đăng ký khoa nào.

Môi Ôn Noãn nhợt nhạt: "Phụ khoa."

Con ngươi Hoắc Minh trở nên ảm đạm. Chẳng lẽ tối này anh có phần tàn nhẫn nên đã làm tổn thương cô?

Anh liếc nhìn Ôn Noãn

Cô ngay lập tức nhìn xuống, bầu không khí thế này thật quá xấu hổ.

Hoắc Minh lấy giấy tờ của cô để đăng ký, dìu cô ngồi lên ghế đợi, may mắn phía trước chỉ có một bệnh nhân đang đợi khám.

Ôn Noãn rất không thoải mái, tựa vào lưng ghế, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt.

Hoắc Minh nhẹ nhàng xoay đầu cô.

Cô nhìn anh, trong đôi mắt ngấn lệ hoảng sợ.

Có lẽ cô quá yếu ớt, giọng nói của anh trở nên dịu dàng hơn nhiều: "Tựa vào vai tôi nghỉ ngơi, sắp đến lượt rồi."

Cổ họng mảnh khảnh của Ôn Noãn có chút nghẹn lại.

Cô cắn môi, chuẩn bị tựa vào anh...

Phía trước vang lên một giọng nói lịch thiệp tao nhã: "Hoắc Minh"

Hoắc Minh ngạc nhiên, ngẩng đầu nhìn thấy Kiều Cảnh Niên và bà Kiều.

Trông Kiều Cảnh Niên rất tiều tụy, còn bà Kiều có vẻ lo lắng, đôi mắt hơi sưng giống như đã khóc rất lâu.

Hoắc Minh đỡ Ôn Noãn, không tiện đứng dậy nên chỉ gật đầu: "Chú Kiều, thím Kiều!"

Ánh mắt của Kiều Cảnh Niên rơi vào Ôn Noãn.

Ông do dự một chút: "Cô Ôn không khỏe à?"

Đương nhiên cuộc cãi vã giữa Hoắc Minh và Ôn Noãn sẽ không nói với người khác. Anh chỉ thận trọng nói: "Có một chút không thoải mái."

Bà Kiều liếc nhìn chồng.


Kiều Cảnh Niên hiểu ý của vợ mình, cân nhắc một chút vô cùng khó xử nói: "Hoắc Minh, vốn dĩ chúng tôi không muốn làm phiền cháu! Không nghĩ gặp cháu ở đây... Tâm trạng Kiều An không tốt lắm, Hoắc Minh, cháu có thể an ủi con bé một chút được không?"

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK