Mục lục
Hoắc tổng truy thê - Hoắc Minh - Ôn Noãn (Truyện FULL)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Bởi vì Kiều An bị bắt!

Người lớn gặp nhau, cảnh tượng chẳng có gì hay ho, dì Nguyễn cẩn thận đặt tay Ôn Noãn xuống dưới chăn, lạnh lùng nói: “Ông Kiều, ông còn đến đây làm gì? Ông sợ con gái ông hại Ôn Noãn chưa đủ ác sao?”

Kiều Cảnh Niên chăm chú nhìn Ôn Noãn.

Đứa trẻ kia im lặng nằm đó, giống như đang ngủ.

Dì Nguyễn cười chua xót: “Bác sĩ nói con bé không muốn tỉnh lại. Ông Kiều, ông hài lòng chưa?”

Kiều Cảnh Niên nghẹn ngào: “Để tôi sắp xếp bác sĩ cho con bé!”

Bạch Vi không nhịn được, lớn tiếng: “Kiều Cảnh Niên, ông đừng xuất hiện trước mắt Ôn Noãn để kích thích cậu ấy nữa, cho dù là giúp đỡ thì cũng vậy! Tôi cầu xin ông hãy nhận thức rõ thân phận của mình, dù ông có nổi tiếng toàn cầu đi chăng nữa, hiện giờ, ở đây, ông chính là bố của một tên tội phạm!”

Bà Kiều không vui.

Bà ta nghiêm mặt nói: “Kiều An nhà chúng tôi chỉ là tâm trạng không tốt mà thôi, cũng không phải cố ý!”

Bạch Vi cười ha ha một tiếng.

Vẻ mặt cô ấy cũng lạnh xuống: “Tâm trạng không tốt thì có thể ra đường cắn người bừa bãi à? Bà Kiều, tôi nói cho bà biết, vụ kiện này Kiều An chắc chắn phải chịu rồi!”

Bà Kiều cố gắng kiềm chế.

Bà ta cười lạnh: “Ôn Noãn ghi thù trong lòng vì chuyện của Hoắc Minh đúng chứ? Thực sự tính ra thì cô ta đâu mất gì, chẳng biết tại sao cứ phải già mồm cãi láo cái gì chứ!”

Kiều Cảnh Niên quát: “Tố Dung!”

Bà Kiều không nói gì nữa, Kiều Cảnh Niên lại hạ giọng nhẹ nhàng nói chuyện với dì Nguyễn: “Ôn Noãn là máu mủ ruột thịt của tôi, bây giờ mọi người trong nhà bên kia đều đã biết chuyện rồi, bà cụ ở nhà cũng rất mong được nhìn thấy cháu gái! Bà Ôn, tôi hy vọng bà có thể thuyết phục Ôn Noãn nhận tổ quy tông, sau đó tôi sẽ đưa con bé ra nước ngoài để được đào tạo âm nhạc một cách bài bản nhất, để con bé trở thành một nhạc sĩ nổi tiếng trên toàn thế giới!”

Ôn Noãn thừa hưởng tài năng thiên bẩm của ông ấy.

Riêng về điểm này, Kiều An không bằng cô!

Dì Nguyễn hơi do dự, bà ấy không muốn làm chậm trễ sự nghiệp tương lai của đứa trẻ này.

Bạch Vi lại không nhịn nổi: “Kiều Cảnh Niên! Tôi đcm nhà ông!”

Kiều Cảnh Niên nhíu mày.

Đúng lúc này, Hoắc Minh vừa vặn đến cửa phòng bệnh. Anh nghe tin Ôn Noãn vào viện liền lập tức vội vàng chạy tới xem sao.

Bà Kiều nhìn thấy Hoắc Minh thì giống như nhìn thấy quân cứu viện: “Hoắc Minh, cháu nhìn gia đình cô Ôn này, thật là không có lễ độ! Ôn Noãn lớn lên trong hoàn cảnh như thế này, thím nghĩ cô ta chắc chắn cũng chẳng lịch sự hơn là bao đâu!”

Bà ta ra sức khiêu khích, hận không thể dán Kiều An lên cho Hoắc Minh.

Hoắc Minh nhẹ nhàng đẩy tay bà ta ra, nhìn Bạch Vi.

Bạch Vi cũng nhìn anh, sau đó ánh mắt đảo qua mặt hai vợ chồng Kiều Cảnh Niên, nở một nụ cười lạnh lùng xinh đẹp: “Thật đúng lúc! Đều tới hết rồi!”

Cảnh Sâm giữ chặt tay cô ấy: “Bạch Vi, đừng nói nữa!”

Trong mắt Bạch Vi tràn ngập nước mắt.

Cô ấy gạt tay Cảnh Sâm ra, nghẹn ngào nói: “Dựa vào đâu mà không cho tôi nói! Kiều An là tiểu thư, là người, còn Ôn Noãn của chúng tôi thì là cây là cỏ đúng không? Chú Ôn dì Nguyễn nuôi dạy cậu ấy tốt như vậy không phải là để cho mấy người đến chà đạp!”

Tiếp đó, cô ấy chỉ vào Kiều Cảnh Niên, cười lạnh.

“Kiều Cảnh Niên, vừa rồi ông nói muốn đưa Ôn Noãn ra nước ngoài học âm nhạc, bây giờ tôi sẽ nói cho ông biết! Không thể nào! Vĩnh viễn không thể nào! Đêm hôm đó, Ôn Noãn không chỉ mất đi người thân, cậu ấy còn bị tổn thương thần kinh ở chân, sau này cậu ấy không thể nào lái xe, cũng không thể nào trở thành một nhạc sĩ hàng đầu được nữa!... Người từ nhỏ cậu ấy luôn ngưỡng mộ nhất chính là Kiều Cảnh Niên ông, cậu ấy có thể sử dụng hai tay của mình linh hoạt giống như ông, cậu ấy được di truyền tài năng trời phú của ông, thế nhưng chính vì sự ích kỷ của ông mà cậu ấy đã mất đi tài năng đó của mình!”

“Kiều Cảnh Niên, vì sự ích kỷ của ông mà Ôn Noãn không thể gặp chú Ôn một lần cuối cùng. Ông có biết cậu ấy đã hối hận như thế nào không?”

“Kiều Cảnh Niên, đêm đó, Ôn Noãn mất đi nhiều thứ như vậy, các người lấy cái gì để bồi thường cho cậu ấy?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK