Mục lục
Hoắc tổng truy thê - Hoắc Minh - Ôn Noãn (Truyện FULL)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ôn Noãn bật cười phủ nhận: “Không đâu!”

Cô do dự kể lại chuyện của Tây Tây, sau đó nói nhỏ: “Bạch Vi, tớ biết là không nên, nhưng tớ thấy thương cho đứa bé kia! Trông rất giống, ngay cả tên cũng là Tây Tây.”

Bạch Vi cũng cảm thấy khó tin.

Trên đời này có sự trùng hợp như vậy sao?

Đứa bé từ trên trời rơi xuống, hơn nữa còn không có mẹ…

Bạch Vi cảm thấy không đáng tin, cô ấy nghiêm giọng nói: “Chắc do cậu quá nhớ Tiểu Hoắc Tây! Ôn Noãn, thử lại đi, có lẽ trên đời này sẽ có thích hợp với cậu!”

Ôn Noãn đã độc thân ba năm.

Bạch Vi vừa áy náy vừa lo lắng.

Nhưng Ôn Noãn lại không vội, cô định nói gì đó thì điện thoại reo…

Là số điện thoại tối qua, nhưng Tây Tây là người gọi đến, giọng nói cô bé ngọt ngào: “Cô giáo Ôn, con rất nhớ cô!”

Vẻ mặt Ôn Noãn lập tức dịu dàng: “Cô giáo cũng nhớ con!”

Tiểu Hoắc Tây liên tục làm nũng: “Con muốn gặp cô!”

Ôn Noãn do dự.

Gặp học sinh vào ngoài giờ học là vi phạm nội quy, cô kiềm chế rất lâu mới miễn cưỡng từ chối: “Thứ Sáu chúng ta gặp mặt nhé?”

Tiểu Hoắc Tây trông rất thất vọng.

Cô bé không khóc mà nhõng nhẽo: “Bố không có ở nhà! Một mình cô đơn lắm, cô giáo Ôn ở cạnh con đi!”

Ôn Noãn lập tức mềm lòng.

Bạch Vi bên cạnh cũng nghe thấy, trong lòng khó chịu!

Ai có thể chịu được nhỏ xấu xa này chứ?

Quả nhiên, Ôn Noãn đã hỏi cô bé ở đâu.

Tiểu Hoắc Tây cười vui vẻ: “Cô giáo Ôn nhìn ra ngoài đi ạ!”

Ôn Noãn kinh ngạc.

Cô cầm điện thoại nhìn ra ngoài quán cà phê, thấy một chiếc Lincoln đang đậu trước quán, cửa sau mở ra.

Tây Tây mặc chiếc váy hoa ngồi trong xe và ngoan ngoãn nhìn cô.

Ôn Noãn đứng phắt dậy: “Bạch Vi, tớ đi trước!”

Bạch Vi nhìn mà trợn mắt há mồm.

Nhìn thế nào cũng giống chiêu trò, nhưng Ôn Noãn lại hoàn toàn dính bẫy.



Ôn Noãn lên xe.

Không biết vì sao, cô cảm thấy trên xe có một hơi thở nam tính rất quen thuộc, thoang thoảng mùi thuốc lá và một chút mùi thông.

Trong lúc cô cau mày, Tiểu Hoắc Tây đã tự động ngồi vào lòng cô.

Tài xế ở phía trước cũng mỉm cười: “Cô giáo Ôn, cô chủ nhỏ muốn ăn suất trẻ em, tôi đưa cô đến đó!”

Ôn Noãn cảm ơn luôn.

Khi cô cúi đầu, vật nhỏ đã ôm lấy cô, sợ cô chạy mất.

Đáy lòng Ôn Noãn mềm nhũn.

Đứa trẻ này chắc hẳn thiếu vắng tình cảm gia đình trong quá trình trưởng thành.

Nhớ lại người bán trứng luộc nước trà, cô càng cảm thấy không đáng tin, chắc chắn anh ta ra ngoài chơi gái và bỏ con ở nhà không thèm chăm sóc.

Xe Lincoln dừng lại.

Tiểu Hoắc Tây kéo Ôn Noãn xuống xe, nóng lòng bước vào quán gà rán.

Ôn Noãn cảm thấy trẻ con ăn nhiều không tốt, sau khi ngồi xuống, cô cẩn thận chọn những món có ít nội tiết tố hơn, lông mày lúc nheo mắt lại rất dịu dàng…

Tiểu Hoắc Tây ôm cái đầu nhỏ, nhìn cô với vẻ mặt thỏa mãn.

Mẹ thật đẹp!

Sau khi ăn gà rán, Ôn Noãn cũng chăm sóc cô bé rất cẩn thận, Tiểu Hoắc Tây nghĩ thầm: Đây chính là cảm giác có mẹ!

Cô bé cảm thấy tiến độ quá chậm.

Ngày nào cũng gọi là cô giáo Ôn, khi nào mẹ mới có thể ngủ cùng cô bé? Và ngủ cùng với bố đây?

Tiểu Hoắc Tây nắm chặt tay.

Đôi mắt to lập tức rưng rưng nước mắt.

Cô bé kéo tay áo Ôn Noãn, vô cùng đáng thương: “Cô giáo Ôn, cô có thể làm mẹ của con được không?”

Ôn Noãn sững sờ.

Tiểu Hoắc Tây rời khỏi ghế và chạy đến ôm cô, giọng nói cô bé chứa đầy tủi thân: “Bố bận lắm, lại có rất nhiều dì quấy rầy muốn yêu đương với bố! Tại bố quá đẹp nên nhiều người muốn làm mẹ con lắm, cô giáo Ôn có muốn làm mẹ con không?”

Ôn Noãn xác định bố của Tây Tây rất ăn chơi!

Cô cực kỳ đau lòng, xoa đầu cô bé: “Vậy thì con cũng không được tự tìm mẹ!”

Tiểu Hoắc Tây nhào vào lòng cô và nở một nụ cười nhàn nhạt: “Nhưng bố con nói nếu con thích thì cô có thể làm mẹ con!... Cô giáo Ôn, tuần sau họp phụ huynh, cô có thể làm mẹ con một lần thôi được không?”

Ôn Noãn thở phào nhẹ nhõm.

Hóa ra là vậy, cô đã… Nghĩ nhiều rồi!

Cô suy nghĩ một chút, cảm thấy chuyện này còn phải được người lớn chấp nhận, dù sao Tây Tây cũng là con gái anh ta.

Cô nhẹ nhàng nói: “Cô sẽ nói với bố con nhe.”

Tiểu Hoắc Tây biểu diễn xong thì vui vẻ ăn gà rán. Ăn xong, cô bé muốn đến nhà Ôn Noãn, nhưng làm nũng hồi lâu cũng không được.

Trên thực tế, tình huống hiện giờ đã vượt quá giới hạn của Ôn Noãn.

Mặc dù cô là giáo viên của Tây Tây, nhưng về bản chất cô vẫn là một người xa lạ, còn bố của Tây Tây lại vô tâm đến mức để con gái mình thân thiết với một người lạ mà không lo lắng đứa bé bị tổn thương.

Cô quyết định sẽ nói chuyện với anh ta.

Tám giờ tối, Ôn Noãn đưa đứa bé về.

Khi về đến nhà, cô gọi điện và nhờ Tây Tây đưa điện thoại cho bố cô bé.

Tiểu Hoắc Tây nằm liệt trên chiếc giường hồng nhạt, bụng nhỏ căng tròn vo vô cùng thỏa mãn, cô bé nghe điện thoại rồi đưa cho Hoắc Minh, cười nói: “Cô giáo Ôn của con muốn nói chuyện với bố.”

Làm sao Hoắc Minh có thể nhận được?

Nếu hiện giờ danh tính bị bại lộ, rất có thể Ôn Noãn sẽ bỏ đi, sau đó kiện anh ta để giành quyền nuôi con.

Anh cần một ít thời gian giảm xóc.

Để cô không nỡ rời khỏi Hoắc Tây, để hai người dành nhiều thời gian vun đắp mối quan hệ.

Anh cúp máy và cầm điện thoại về phòng ngủ, nhắn Zalo cho Ôn Noãn giải thích rằng anh đang họp video.

Ôn Noãn nghiêm túc nói tình huống của đứa bé cho anh, cuối cùng khéo léo nói rằng với tư cách của người cha, anh nên dành ít thời gian hẹn hò và dành nhiều thời gian hơn cho con mình.

Hoắc Minh nói chuyện với cô rất thân thiện.

Cái giọng điệu đó khiến Ôn Noãn có ảo giác! Họ là vợ chồng với nhau!

Nhưng anh nghiêm túc chưa được bao lâu thì lại sa vào thói quen cũ, anh trực tiếp hẹn: “Cô giáo Ôn, tôi rất muốn gặp cô!”

Giọng điệu rất mập mờ.

Ôn Noãn tỉnh táo lại.

Anh phụ huynh này cứ trêu đùa cô.

Đối với anh, mọi lời nói nghiêm túc hay không đều chỉ là phương tiện để tán tỉnh phụ nữ.

Ôn Noãn rất tức giận!

Cô kìm nén hết lần này đến lần khác, nhưng cuối cùng vẫn không khỏi nhắn lại.

[Bố Tây Tây, tôi không biết anh nói với mọi phụ nữ như này không, nhưng làm vậy không tốt cho sự phát triển của trẻ nhỏ!]

Hoắc Minh nhìn tin nhắn đó, anh cười nhạt.

Hình như tức giận rồi!

Anh dỗ dành cô: [Cô giáo Ôn, tôi xin lỗi! ]

Ôn Noãn không trả lời, rõ ràng là tức điên.

Hoắc Minh đã lâu không có cảm giác như vậy, đành vụng về gửi một tin nhắn khác: [Đừng tức giận nhé?]

Đương nhiên Ôn Noãn không nhắn lại.

Hoắc Minh nhìn lại tin nhắn của họ, máu nóng toàn thân, đã rất lâu rồi.

Anh rất nhớ cô, và rất muốn cô.

Ba năm, anh bận rộn chăm sóc Tiểu Hoắc Tây và sự nghiệp của anh.

Ba năm, không một người phụ nào bên cạnh, ngay cả nhu cầu giải quyết sinh lý cũng cực kỳ hiếm.

Lúc này mới chỉ nhìn tin nhắn của Ôn Noãn thôi mà anh đã có phần nôn nóng!

Hoắc Minh không thể tự chủ được.

Anh khẽ hất cằm, đôi mắt hẹp dài nheo lại, trong đầu toàn là hình ảnh anh và Ôn Noãn quấn lấy nhau điên cuồng. Lúc anh bị kích thích nhất, yết hầu không khỏi lên xuống và phát ra giọng khàn khàn khó đè nén…

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK