Mục lục
Hoắc tổng truy thê - Hoắc Minh - Ôn Noãn (Truyện FULL)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chỉ khi say mới là lúc trái tim đau khổ nhất mà thôi.

Hôn một hồi, cô cũng chợt nhận ra có gì không đúng... Hình như cô và Hoắc Minh chia tay rồi, rất quyết liệt, cô đã nói sẽ không bao giờ gặp lại anh nữa.

Ôn Noãn mở to mắt ra, nhìn chằm chằm vào gương mặt anh tuấn động tình của anh, sau đó vươn tay nhẹ nhàng vuốt ve.

Hoắc Minh không nhúc nhích.

Anh để cô sờ mặt mình.

"Ôn Noãn, tôi biết em cũng thích tôi, tôi không tin em có thể quên được hạnh phúc mà chúng ta đã có."

Hai mắt Ôn Noãn mông lung.

Cô ngồi tựa lưng vào ghế, giọng nói có vẻ khàn khàn đặc trưng sau khi say rượu.

"Hoắc Minh, tại sao tôi lại thích anh?"

Hoắc Minh chăm chú nhìn cô.

Ôn Noãn say, trong đáy mắt cô toàn là sự thống khổ không thể nào che giấu.

Trong lòng anh chấn động.

Thích anh khiến cô đau khổ đến vậy sao?

Hoắc Minh nhẹ nhàng vuốt ve môi cô, giọng nói mang theo sự dịu dàng: "Chúng ta quay lại, trở về như hồi trước được không?"

Ôn Noãn rũ mi mắt xuống, hàng lông mi dài khẽ rung động.

"Hoắc Minh, tôi không cần anh nữa."

Hoắc Minh siết chặt tay.

Anh đột nhiên cởi đai an toàn của cô ra, bế cô xuống dưới.

Gió đêm quất mạnh vào mặt...

Khi Ôn Noãn tỉnh táo hơn một chút, cô mới phát hiện ra anh lái xe đến chung cư.

“Hoắc Minh, tôi muốn về nhà”

Cô bắt đầu giãy dụa, không chịu nằm yên trong lồng ngực anh, hai chân dài trắng nõn đá lung tung, cũng không thèm để ý xem có đá trúng người anh không...

Hoắc Minh rên rỉ, hình như bị đạp trúng bộ phận quan trọng.

Anh không thể chờ tới lúc lên trên lầu, đè chặt cô lên vách tường trước thang máy.

Thân thể kề sát vào nhau, không một khe hở, cho dù Ôn Noãn đang say rượu cũng không dám động đậy lung tung, cô biết bây giờ người đàn ông trước mặt không thể chịu được kích thích.

Đôi mắt cô đỏ ửng: "Hoắc Minh, anh định cưỡng hiếp tôi đấy à?"

Hoắc Minh gần như không biết phải làm gì với cô mới được, anh chưa bao giờ gặp phải cô gái nào khó dỗ dành như cô.

Mấy ngày nay, không phải anh chưa từng nghĩ đến chuyện từ bỏ.

Tuy nhiên, anh đã được hưởng thụ sự dịu dàng của cô rồi, muốn anh bỏ xuống, anh không làm được...

"Sao tôi nỡ làm thế chứ?" Anh cọ sống mũi cao thẳng lên mặt cô, thân thể dán chặt lên người cô, cố tình trêu chọc.

Anh và cô đã làm tình rất nhiều lần, cho nên anh biết rõ cô thích thế nào nhất.

Ôn Noãn vừa xấu hổ vừa tức giận, cô quay mặt sang một bên: "Luật sư Hoắc, mong anh tự trọng."

Hoắc Minh nhìn góc nghiêng của cô, khuôn mặt trắng nõn pha chút hồng nhạt, đôi mắt cực kỳ trong trẻo.

Mấy ngày không gặp cô, có trời mới biết lúc này anh muốn cô đến thế nào.

Từ trước tới nay Hoắc Minh luôn hành xử đúng mực, ở những chỗ như cửa thang máy dưới lầu một chắc chắn không phải là nơi phù hợp để dây dưa với phụ nữ, khiến người khác lời ra tiếng vào...

Nhưng hiện tại anh không thể nhịn nổi.

Anh muốn hôn cô...

Cằm Ôn Noãn bị anh nắm chặt, cơ thể cũng bị anh vây lại, Hoắc Minh hôn sâu tới mức cô gần như không thở nổi...

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK