Mục lục
Hoắc tổng truy thê - Hoắc Minh - Ôn Noãn (Truyện FULL)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hai người dán chặt vào nhau.
Cho dù cách một lớp áo khoác cũng có thế cảm nhận được nhiệt độ cơ thế của đối phương.
Người Lục Khiêm rất nóng, đặc biệt là lớp vải dưới quần tây khá mỏng, nóng đến mức chân cỏ mềm nhũn.
Minh Cháu giương mât nhìn ông.
Bốn mát nhìn nhau, vành mât cò còn có hơi đỏ hồng.
Cò đang bực mình, thế mà ông vẫn có thế… Vần có thế như vậy!
Vì thế Minh Châu vừa xấu hố lại vừa tức giận.
Lục Khiêm nhìn gương mặt hồng hào của cô, tự nhiên hưng phấn vô cùng.
Tám tính cò đơn thứân, đoán một cái là biết hết.
Vì thế ông chảng những không lùi ra ngược lại càng dán về phía trước, hơi nóng thuần nam tính kia lại càng nung nóng cả người cò, khiến cò chán tay luống cuống, chỉ có thế mềm giọng kêu la: “Đừng… Đừng như vậy!”
Lục Khiêm duỗi tay chạm vào cố cò.
Non nớt mêm mịn như một miếng đậu hũ, làn da cũng nóng cháy như chính bản thân ông.
“Không nóng sao?”
Lục Khiêm cới áo khoác cho cò, tiện tay ném lên sò pha.
Minh Châu quay mặt sang chồ khác, luống cuống tay chân, không cho ông đụng chạm vào những chỗ khác: “Lục Khiêm, em vần còn đang tức giận đấy!”
Lục Khiêm ngừng tay.
ỏng nhìn cô chăm chú, ánh mât sâu thẳm vỏ cùng.
Ông dịu dàng vuốt ve mặt cỏ, dù sao cò ván còn đang tré, toàn bộ đêu chứa collagen.
Lục Khiêm lấm bấm: “Minh Châu, lúc tòi còn trẻ quả thật đã từng có một thời gian qua lại với cô ta! Tôi không phủ nhặn đã từng nảy sinh tình cảm nhưng phần tình cám này cũng không khâc sâu đến mức đế chúng tòi tiến tới với nhau, đường ai nấy đi cũng là chuyện sớm muộn!”
Minh Châu run mòi.
Cò biết điều ỏng nói là sự thật nhưng
bất kỳ một người phụ nữ nào nhìn thấy thấy mối tình đầu của chồng mình tặng cà vạt làm trò ngay trước mặt mình đều sẽ không vui.
Huống chi, người này còn làm việc ở bên cạnh ông những bốn năm.
Minh Châu án nói vụng vê, không nói nổi ông.
Lục Khiêm lại biết dồ dành, nói hai ba câu đã ôm cô đi đến sô pha, ấn cò nằm xuống, nhìn từ trên cao rồi hòn lên mòi cô.
Giọt lệ rơi xuống khỏi mắt cò đều bị ông hòn hết.
Lục Khiêm cời áo khoác của mình ra, nhẹ nhàng ỏm lấy cò, cò cỏ thê’ cám nhặn được sức mạnh và hơi ấm trên cánh tay ông.
Tình nồng đậm sâu.
Minh Châu ngứa đầu, đón nhận nụ hòn của ỏng.
Chiếc áo sơ mi in hoa xinh xắn bị lột xuống khỏi bờ vai thon. Dưới ánh đèn, da thịt ngọc ngà vò cùng hấp dẳn, Lục Khiêm đã cấm dục lâu năm, òng cũng biết đêm nay ông nên dỗ dành cò nhiều một chút, thế nhưng ông lại không nhịn được.
Ông vừa hỏn cỏ vừa đưa tay cời dây
lưng.
Gương mặt nhã nhặn bình thường uy nghiêm như vậy mà lúc này đây lại chỉ còn lại tình dục..
Minh Châu đỏ mặt.
Cò hơi nâng người lên, cột sống tinh tế vặn thành một góc độ phù hợp, mời chào ông.
Cò vuốt ve khuôn mặt tuấn tú của ông, lấm bấm: “Chú… Vừa nhã nhặn vừa bại hoại!”
Ánh mắt của người đàn òng sâu không thấy đáy.
Mang theo sự chiếm hữu!
Chuyện xảy ra lúc này cũng như chuyện nước chảy thành sóng, thậm chí Lục Khiêm khó lòng nhịn nổi…
Đúng lúc này, có người gõ cửa.
Sau đó bà cụ bưng trà gừng đi vào.
“Minh Châu đã đỡ hơn chưa? Thân thể phụ nữ rất quý giá, phải biết chăm sóc cho tốt!”
Bà cụ vừa nói dứt lời thì ngây ngấn cá người.
Chỉ thấy đứa con trai ƯU tú từ nhỏ của
bà đang đè nặng con gái nhà người ta muốn “ấy ấy”, quần áo trên người đã cởi ra gần hết.
Bà cụ không bình tĩnh nổi.
Không phải đã nói Minh Châu tới tháng sao, Lục Khiêm còn có khấu vị nặng thế hả?
Vốn dĩ bà cụ không quan tâm cũng không hề muốn quan tâm tới chuyện giường chiếu của hai vợ chồng, người trẻ tuồi lúc nào cũng có đam mê, thê’ nhưng trong trường hợp này bà cụ không thế đồng ý.
“Những ngày tới tháng của phụ nữ là quan trọng nhất!”
Bà cụ bịt mât, đặt trà gừng lên bàn trà: “Lục Khiêm, con đi xuống cho mẹ! Đừng có làm xăng làm bậy!”
Cặp đòi này cũng khiến bà quá bất ngờ!
Yết hâu Lục Khiêm lăn lên lăn xuống hai cái, cúi đầu nhìn Minh Châu.
Mặt cỏ đã đỏ bừng như sâp xuất huyết, luống cuống tay chân kéo áo sơ mi lại, thế nhưng trong thời điếm này làm sao mà kéo lên hết được, dáng vẻ quần áo hồn loạn càng thèm hấp dẳn.
Lục Khiêm thâm nhấm đọc lại tài liệu một lần trong đầu.
Lúc này mới miền cưỡng đè nén được.
Ông vồ nhẹ lên mòng cúa Minh Châu: “Vào nhà vệ sinh sửa soạn lại một chút!”
Minh Châu vò cùng thẹn thùng, vừa lúc mượn cơ hội chạy mất tám.
Lục Khiêm đạo hạnh thâm sâu.
Chờ người đi rồi òng mới đứng dậy, cài lại từng nút áo sơ mi, còn giả bộ tỏ ra vé nghiêm túc, rồi cười nói với bà cụ: “Mẹ tới cũng không đúng lúc!”
Bà cụ cười lạnh: “Con còn có mặt mũi sao!”
Bà nhìn về hướng nhà vệ sinh một cái, hạ giọng: “Có phái có được rồi sẽ không quý trọng nữa phái không! Mẹ thấy lúc trước con có bạn gái cũng không đến nối không biết nặng nhẹ như vậy, con gái nhà người ta đang tới tháng, sao có thế làm chuyện đó?”
Lục Khiêm vừa bực mình vừa buồn cười.
Hán ngồi bên cạnh bà cụ: “Mẹ bực hả?”
“Có một chút!”
Lục Khiêm vố tay bà cụ, dịu dàng nói: “Sao con nỡ đối xử với Minh Châu như vậy được! Cò ấy là người vợ mà con ngàn câu vạn cầu mới có được, con còn yêu thương cò ấy hơn thế nhiều! Lúc v’ê cò ấy đang giận dổi, con chỉ thuận miệng nói thòi.”
Lúc này bà cụ mới yên tám.
Bà chỉ vào trà gừng: “Vậy con uống hết đi! Báng không lát nữa lại không được tự nhiên.”
Lục Khiêm cười, uống hết trà gừng.
Bà cụ nhanh chóng rời đi thế nhưng có người vần trốn trong nhà vệ sinh không chịu ra.
Lục Khiêm ngồi dưới ánh đèn.
Mặc dù chuyện kia đã bị gián đoạn nhưng trong lòng ỏng lại không có nửa phần tức giận, chí còn lại yêu thương.
Ông nhẹ bước đi vào phòng tâm.
Minh Châu đang rửa mặt, trên mặt toàn là bọt biến.
Ông òm lấy vòng eo của cò từ phía sau, dán mặt lên tấm lưng móng của cò, nhẹ giọng nói: “Bà cụ mới quớ trách một trận! Từ khi em và Thước Thước tới nhà,
trong lòng bà cụ không còn anh nữa.”
Ông nứa là oán giận, phân nhiêu là yêu thương.
Minh Châu vẩn rất ngượng ngùng, cô cúi đầu nhìn bàn tay ông, cán mòi: “Anh buông em ra! Đang rửa mặt đấy!”
ỏng khòng muốn buông.
Còn động tay động chân, vồ về chơi đùa cơ thế cò.
Tóm lại hai người bèn nhau đã lâu năm, cho dù hòm nay có hơi được không thoải mái rồi lại náo loạn hiếu lầm nhưng câ hai văn cần nhau…
Vì thế ỡm ờ cho qua.
Cò vốn yếu đuối, lúc ban đầu Lục Khiêm còn đối xứ với cò như báu vật tới lúc sau ỏng lại bât đầu không khống chế được, cân má cỏ, con ngươi gần như trở nên độc ác, nhìn chám chảm vào gương mặt mê say của cô…
Minh Châu vuốt ve khuôn mặt của òng, giọng nói như vỡ ra thành từng mánh.
“Lục Khiêm!”
Vào thời điếm mấu chốt, òng ván nhớ dùng biệt pháp an toàn khiến cò rất bất ngờ.
Xong việc.
Cò dựa vào trong bờ ngực thấm đâm mồ hôi của ông, đầu ngón tay nhẹ nhàng mân mè ngực òng, hơn nửa ngày mới làm như vò tình hỏi: “Anh… Không muốn có thêm một đứa con sao?”
Lục Khiêm ôm cô, quay đầu nhìn thùng rác.
Ông hòn cỏ rồi nói: “Quá sớm! Sau khi kết hòn cứ vui chơi một thời gian đã, chờ em đã quen với cuộc sống sau khi kết hôn chúng ta lại sinh.”
Dù sao ông cũng đã chuẩn bị đế Thước Thước sống ở thành phố B một thời gian.
Lúc ấy hắn là ông sẽ rẩt bận.
Nếu sinh thêm một đứa, Minh Châu không thế gánh được.
Ồng nói như vậy, Minh Châu cũng không nói gì thèm!
Lắng lặng nằm bò trong lòng ngực ông một hồi, Minh Châu đã muốn ngú rồi. Lục Khiêm lại vỗ cò một cái, nói răng ông muốn òm cò đi vào phòng tâm đế tâm rửa, cò muốn chơi xẩu cũng không được, điếm mấu chốt của Lục Khiêm chính là làm xong thì phải tâm rửa.
Minh Châu bị dày vò mệt muốn chết.
Lúc ngủ cò còn nghĩ: Vê sau đế ông dạy con, chắc chân sẽ dạy tốt hơn cò.
Lúc cò tỉnh lại đã là đêm 30.
Lục Khiêm có việc, tài xế đã tới đón từ sáng sớm.
Minh Châu ngủ đến mười giờ mới thức dậy. Cò rứa mặt xong, đang định đi ra ngoài, di động bỗng vang lên.
Là điện thoại của ỏn Noãn.
Giọng nói của ôn Noãn vò cùng dịu dàng: “Đã quen ờ chỗ cậu chưa?”
Khuôn mặt Minh Châu ửng đó: “Cũng tạm!”
Ôn Noãn nói cho cỏ biết mông hai Tết mình sẽ đến thành phố c chúc Tết, mấy đứa bé cũng đi theo.
Minh Châu rất vui.
Cò ấy vừa vui mừng là cái miệng sẽ lảm nhảm: “Cái đó… ôn Noãn, em sẽ cho chị bao lì xì! Tiền mừng tuối!”
Ôn Noãn ngây ngấn cá người.
Ngay sau đó cò nhẹ giọng nói: “Sau này phải nói anh trai em trị tội em.”
Minh Châu cụp đuôi!
Bên thành phố B, ôn Noãn cúp điện thoại, nói với người đàn ông ngồi trên ghế sò pha: “Minh Châu nói muốn phát bao lì xì cho em! Muốn em gọi con bé là mợ.”
Hoâc Minh lập tức gửi tin nhân cho em gái.
[Có cân anh gọi em là mợ luôn không?]
Minh Châu ở phía bên kia càng cụp chặt đuôi.
Hoầc Minh cất di động, mỉm cười với vợ mình: “Con bé làm gì có lá gan đấy! Lại đây, đế anh nhìn xem đứa nhóc này có giày vò em không nào!”
Ôn Noãn đang dọn đồ.
Mới sáng sớm mà bà Hoắc đã đưa tới rất nhiều quần áo em bé, mềm mềm mịn mịn.
Ôn Noãn nhìn là thích.
Cò đang bặn rộn nên không thế chú ý tới chồng mình, thuận miệng nói: “Ngoại trừ anh ra thì còn ai có thế giày vò được em nữa?”
Hoâc Minh giương mat nhìn cỏ.
Ôn Noãn ăn mặc một chiếc váy lòng
dè thoái mái, có vẻ rất mềm mại, anh duồi tay kéo cò tới òm vào trong ngực.
Anh suy nghĩ một hồi rồi nói: “Cậu cũng có chừng mực, em hà tất phải vác bụng qua đó, chờ bọn họ kết hỏn hoặc là sinh con rồi tới cũng không muộn.”
Nói ra nói vào, tóm lại là vì Hoâc Minh thương cô.
Sao mà ôn Noãn không hiếu được.
Cô cúi đầu vuốt nhẹ cái bụng nhỏ đang phồng lên, cười: “Đã nói rồi, con bé không hề giày vò em! Chẳng qua chỉ ngồi một chuyển máy bay thòi, nhìn anh lo làng thành dáng vẻ gì kìa! Hơn nữa trên máy bay cũng có bác sĩ và y tá, sẽ không có vấn đề.”
Hoắc Minh không nói gì nữa.
Anh vuốt ve mái tóc dài màu trà của cò: “Nghỉ một lát đi! Có mấy thứ đồ nhỏ mà em đã xếp nửa ngày rồi.”
Ánh mắt Ôn Noãn vô cùng dịu dàng.
Cò thích đùa nghịch mấy đồ nhỏ bé này, cò không có kinh nghiệm chăm sóc con gái cho nên cám thấy rất mới lạ.
Hoác Minh hỏn cò một cái: “Em nhất
định sẽ là người mẹ tốt!”
ôn Noãn cười.
Đúng lúc này, người giúp việc dưới lầu đưa một tấm thiệp mời tới.
Ôn Noãn nhìn.
Hóa ra là ông Cô bên thành phố H, nói răng dịp Tết muốn đưa Cố Vân Phàm tới thành phố B chúc tết.
Ôn Noãn nhìn chăm chú vào câu từ trong tâm thiệp mời.
Cò đặt tấm thiệp mời xuống, cười nhẹ một cái: “Minh, ông ấy muốn em nhận Cô’ Vân Phàm là em trai đấy! Ngài Cô đây thật sự vô cùng khôn khéo! õng ta làm gì muốn Cố Vân Phàm làm em trai của em, chắng qua chỉ muốn nhân cơ hội bám vào nhà họ Hoâc mà thòi. Em nghe nói òng ta đang cô’ ý dời việc làm ăn tới thành phò B.”
Hoắc Minh không ngại có thêm nhiều bạn bè.
Ồn Noãn nhìn anh, cười: “Tính toán cúa ông ta cũng nhắc nhở em một chuyện!”
Giao dịch của có và Cô’ Vân Phàm.
Chuyện đã xong nhưng cỏ van chưa thật sự đồng ý với những gì cò đã thỏa thuận với Cô’ Vân Phàm.
õn Noãn rất khó xử, bởi vì chuyện này không dề làm, đặc biệt đối với một người ngay thảng thì chuyện này càng khó khăn hơn!
Lúc này, ôn Noãn lại có ý tướng.
Cò gọi người giúp việc tiên vào.
“Cò gọi điện thoại lại cho ỏng Cố, cứ nói tôi và cậu chủ tới thành phô c án Tết, sợ rang không tiện tiếp đãi ông ta! Ngày khác lại tính!”
Người giúp việc gật đầu rời đi.
Cửa khép lại.
Hoâc Minh dựa vào trên ghê’ sò pha, có chút lười nhác: “Lại có ý gì đấy?”
Ôn Noãn nói ra mọi chuyện.
Sau đó cò than nhẹ: “Năm đó mẹ của Cố Vân Phàm cũng bị ỏng ta lừa bịp!”
Từ sau khi biết ông Cố đã có vợ, mẹ của Cố Vân Phàm đã rời khỏi người đàn ông kia, một mình nuôi con, trải qua bao nhiêu năm cũng không dẻ dàng.
Mấy năm nay, bà ấy chưa bao giờ gặp mặt ông Cố.
Ôn Noãn nói với Hoác Minh: “Em thấy, đây là ý tướng cúa riêng mình Cô’ Vân Phàm! Chưa châc mẹ của cậu ta đã muốn
gặp lại người đàn ỏng kia.”
Hoâc Minh nghe xong cũng cám thây đó là một người phụ nữ có lòng dạ sãt đá.
Anh lại cám thấy Cố Vân Phàm rất đáng thương.
Nhưng châc chân anh sẽ không nói lời này cho vợ nghe.
Nói xong chuyện này, ôn Noãn chủ động báo với Hoâc Minh: “Buối chiêu em muốn tới thăm Hi Quang.”
Hoắc Minh rất rộng lượng.
Anh đồng ý tới đó cùng ôn Noãn …

Thành phố c, trong đêm giao thừa ngày ba mươi tết, không khí năm mới tràn ngập.
Đám người giúp việc ờ nhà học Lục bận đến mức chán không chạm đất, năm nay trong nhà có thêm thành viên, bữa cơm Tất Niên hòm nay càng phải tinh tế hơn so với ngày thường, đáng tiếc là có chủ tới tận mùng hai Tết mới trớ vê, bằng không sẽ còn náo nhiệt hơn nữa.
Bà cụ Lục cũng giúp một tay.
Bà là người phương Nam, làm thịt viên thủ còng rất ngon.
Thịt heo rừng người khác gửi tới đã được thái nhò, Ướp thèm gia vị các kiểu. Chờ chảo dầu sỏi thì bỏ thịt đã viên vào, chiên tới khi vàng giòn, nhìn là biết ăn ngon.
Bà cụ vừa mới vớt ra.
Minh Châu đã nhịn không được ăn một miếng, nào ngờ lại bị bỏng.
Bà cụ vừa bực mình vừa buồn cười, nhịn không được đánh cò một cái, nói: “Mau gọi quán gia tìm thuốc cho mà bôi, bảng không buổi tối Lục Khiêm trở về lại chê cháu ngốc bây giờ.”
Minh Châu có hơi ngượng ngùng.
Nụ cười cúa bà cụ vần còn treo trên mặt…
Đế cửa, quản gia tiến tới rồi nói: “Bà cụ, cô Lam tới chúc tết!”
Bà cụ Lục lập tức xụ mặt.
Bà ngừng tay, nói: “Không phải đã nói không cân cô ta tới chúc Tết rồi sao? Cấp dưới cúa Lục Khiêm nhiều như vậy, nếu ai cũng tới nhà thì tòi còn đâu thời gian rảnh nữa?”
Quán gia cười theo, chủ yếu là cái cò kia không chịu đi.
Tết nhất, đối phương lại là mối tình đầu của con trai, bà cụ cũng không thế quá tuyệt tình.
Bà xoay người nhìn Minh Châu.
Trong lòng cò bé này chầng giấu được chuyện gì, rõ ràng đã không vui.
Bà cụ than nhẹ một tiếng: “Đế bà qua xử lý! Cháu không muốn gặp cô ta thì không cần gặp!”
Bà lại nói: “Nghe nói cò ta sẽ rời khỏi thành phố c ngay thôi!”
Minh Châu không muốn bà cụ phải khó xử, dạ một tiếng, đi bòi thuốc.
Tuy bà cụ đã đồng ý gặp người nhưng bà cũng phái thê’ hiện quyền lực một chút, nhà họ Lục là gia tộc lớn nhất thành phố c, danh vọng cúa bà cụ rất cao, đế gặp khách còn cố ý khoác một chiếc áo choàng vô cùng sang trọng.
Quản gia đưa người đi vào bên trong.
Lam Tử Mi nhìn chăm chú vào bà cụ Lục, khách sáo gọi một tiếng dì.
Bà cụ mời cò ta ngồi xuống.
Lam Tử Mi đưa quà tặng cho quản gia: “Là một cặp chân giò tươi, nấu cùng đậu nành là không gì sánh bâng!”
Quản gia mỉm cười.
Bà cụ liếc ông ta một cái, sau đó cho lên trà.
Bà cụ khách sáo: “Tử Mi! Nế vào mặt tình cảm quá khứ tôi vẩn gọi cò một tiếng cháu, dựa vào lế nghĩa tòi cũng nên đế vợ tương lai của Lục Khiêm tiếp đón cô nhưng cò cũng biết cả hai người gặp nhau sẽ không thoải mái, nên không cần gặp nữa! Còn cỏ, cò cũng biết tặng quà đấy. Tặng thật đúng ý tòi, đâu giống như vợ của Lục Khiêm tuối còn nhỏ, chân tay vụng về, giống như vừa rồi chỉ ăn một viên thịt viên thòi mà cũng bị bỏng, lát nữa Lục Khiêm trớ về nhất định lại phái ồn ào.”
“Nhưng hai vợ chồng với nhau phải ồn ào một tí mới náo nhiệt, cô nói đúng không?”
Bà cụ khách sáo.
Nhưng sắc mặt Lam Tử Mi lại càng thêm phần khó coi.
Bởi vì bà cụ như đang khen cò ta, không quá vừa lòng với Minh Châu.
Nhưng sự thật lại vò cùng yêu thương Hoác Minh Châu.
Trong lúc nhất thời cò ta cảm thấy muốn ngồi cũng ngồi không được.
Bà cụ Lục cũng không phải là người khắc nghiệt, Lam Tử Mi khiến Minh Châu không thoái mái, bà nói mát vài câu là được.
Đang định tống cổ người đi, Lục Khiêm lai trớ về.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK