Mục lục
Hoắc tổng truy thê - Hoắc Minh - Ôn Noãn (Truyện FULL)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lý Tư Ỷ từ từ mở mắt ra.
Cô ấy nhìn ông ta, một bàn tay nhẹ nhàng đè lại tay của ông ta, không cho ông ta làm bậy. cố Vân Phàm ngậm lấy môi của cô ấy nhẹ nhàng hôn, khẽ hỏi: “Em không bằng lòng sao?”
Cô ấy không từ chối, nhưng cũng không nói đồng ý.
Cô ấy thường hay dè dặt.
Lý Tư Ỷ bị ông ta hôn, môi đỏ hé mở, giọng nói run rẩy rung động có chút gợi cảm và quyến rũ: “Sẽ có người tới đấy!… Lạnh!”
Đôi mắt đen nhánh của cố Vân Phàm nhìn cô ấy chằm chằm một lúc.
Bổng nhiên ông ta bế Lý Tư Ỷ lên, đi thẳng lên lầu. Cô ấy nghĩ chắc ông ta điên rồi, nên đưa tay ra đấm ông ta: “Nếu Tư Kỳ xuống mà không tìm thấy ai thì phải làm sao?”
Cố Vân Phàm cúi đầu nhìn cô ấy, giọng nói ra rất nhẹ: “Vậy tôi làm sao đây? Đã như thế này rồi… Em không đau lòng cho tôi ư?”
Ông ta không hề xấu hổ khi nói ra mấy lời này, còn muốn cô ấy nhìn…
Cô ấy cảm thấy xấu hố, dứt khoát nhắm mắt.
Mắt ngọc mày ngài, tóc dài xõa giữa hai
cánh tay ông ta, mang đến một chút cảm giác quyến rũ ở người phụ nữ.
Cổ Vân Phàm cúi đầu nhìn, lại ngước mắt nhìn cửa sổ nơi góc cầu thang. Trong đêm tối tuyết mịn như kim bạc thổi qua, nó vừa mỏng vừa dày đặc, đâm vào tim ông ta, khiến ông ta ngứa ngáy không chịu nổi.
Cuối cùng ông ta vẫn ôm cô ấy đến phòng ngủ chính, màn cửa cũng kéo lại.
Trong phòng tối đen.
Lúc ông ta bế cô ấy lên giường, vừa nhẹ nhàng đè cô ấy vừa hôn môi, bàn tay ấm áp cũng nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt Lý Tư Ỷ: “Muốn nhìn tuyết không, tôi kéo màn cửa sổ ra nhé?”
“Không muốn!”
Giọng nói của Lý Tư Ỷ tan thành từng mảnh nhỏ, cô ấy nắm chặt cánh tay của ông ta. Chẳng biết từ lúc nào tay ông ta đã cởi hết quần áo, áo len cũng không cánh mà bay. Cô ấy chạm vào làn da ấm áp, hơi nóng truyền đến tận đáy lòng.
Lý Tư Ỷ thở hốn hến nói: “Tư Kỳ xuống lầu không tìm thấy ai.”
Cô ấy biết ông ta đang có hứng, thật sự sợ Cố Vân Phàm không chịu dừng lại nên dứt khoát ôm cố ông ta, cả khuôn mặt nhỏ vùi vào cổ ông ta…
Lâu rồi họ chưa từng ôm nhau thân mật như
vậy.
Cô ấy cũng biết việc này có nghĩa là gì.
Vốn dĩ Cố Vân Phàm còn hơi dè dặt, lúc này Lý Tư Ỷ lại giống như một con mèo nhỏ cầu xin ông ta, sao ông ta không mềm lòng cho được?
ỏng ta học theo đối phương, ôm cả người Lý Tư Ỷ vào lòng, đổi vị trí đế cô ấy nằm sấp trên người ông ta.
Cổ Vân Phàm không làm gì cả, chỉ vuổt nhẹ dọc theo lưng cô ấy.
Thật giống như đang an ủi.
Sau một lúc lâu, ông ta tựa sát vào tai cô ấy, khẽ hỏi: “Tư Ỷ, em không muốn sao? Lâu rồi chưa có…”
Trong bóng đêm, mặt của cô ấy đỏ bừng.
Sao lại không muốn chứ! Cô ấy cũng chỉ là một người phụ nữ bình thường, trước đây còn luôn ở bên ông ta.
Nhưng cô ấy lo ngại.
Cô ấy không nói thì cố Vân Phàm cũng đoán ra, giọng nói của ông ta càng trầm thấp, dịu dàng hơn: “Tôi hầu hạ em như lần trước nhé?”
Lý Tư Ỷ nói không muốn, bắt được cánh tay ông ta rồi nhẹ nhàng cầm. Khuôn mặt cô ấy nóng
lên, mặt dày mày dạn thấp giọng nói: “ôm một lúc là được ròi. Lát nữa anh hãy ở bên con bé một lúc, nó không nói nhưng thật ra rất nhớ anh.”
Cô ấy vừa nói xong, đèn trong phòng ngủ sáng rực.
Lý Tư Ỷ chưa kịp thích ứng bèn vội nhắm mắt lại, nhưng người đàn ông lại ôm cô ấy nằm nghiêng sang một bên. Một tay ông ta chống đầu, một tay chậm rãi vuốt ve khuôn mặt cô ấy, thưởng thức dáng vẻ động tình của đối phương.
Cổ Vân Phàm như thế làm sao Lý Tư Ỷ chịu nổi, cô ấy cảm thấy rất xấu hổ. Nhưng khi cô ấy nhìn người đàn ông trước mặt lại không nhịn được mà trầm luân, chủ động tiến tới hôn ông ta, nhỏ giọng nói: “Trễ một chút lại đến.”
Cố Vân Phàm không nói gì, chỉ nhìn cô ấy.
Ông ta lại ôm Lý Tư Ỷ một lát, đè cô ấy dưới người và hôn…
“Bố, bố ơi…” ở cầu thang vang lên tiếng của Cố Tư Kỳ.
Lý Tư Ỷ nắm chặt tóc đen của ông ta, không cho ông ta hôn nữa.
Đầu tiên, Cố Vân Phàm nằm trên cần cổ cô ấy, cười trầm thấp hai tiếng, sau đó ông ta xoay người sang bên kia bình tĩnh lại một lát rồi cất
giọng rất đỗi dịu dàng: “Em đừng đi xuống, tôi dổ dành con bé xong sẽ tới.”
Lý Tư Ỷ cảm thấy không ổn, nhưng khi cô ấy đến nhà vệ sinh chải chuốt lại mới phát hiện bản thân thật sự rất xộc xệch nên chỉ có thể từ bỏ.
Đêm giáng sinh, tuyết mịn tiếp tục nhẹ nhàng rơi xuống.
Cổ Vân Phàm xuống lầu.
Trên cầu thang vang lên tiếng bước chân vô cùng điềm tĩnh của ông ta. ông ta không hề đối phó đơn giản qua loa với con gái, mà là ở bên cạnh làm bạn với cô bé gần hai giờ, sau khi dỗ cô bé ngủ mới trở về phòng ngủ chính.
Lý Tư Ỷ đang gọi điện thoại cho mẹ.
“Dạ… Không về, con biết rồi.”
Cổ Vân Phàm ôm cô ấy từ phía sau, cằm đặt trên vai gầy của cô ấy, yên lặng lắng nghe người yêu nói chuyện… còn có thế nghe thấy giọng mẹ Lý trong điện thoại.
Lý Tư Ỷ nghiêng đầu liếc thoáng qua ông ta, vội nói mấy câu xong cúp điện thoại.
Cố Vân Phàm nắm chặt cánh tay, khẽ hỏi: “Mẹ em cho rồi à?”
Từ trước đến nay ông ta luôn nói chuyện không cần mặt mũi, da mặt cô ấy mỏng mà ông ta cứ thích đâm vào chỗ đó hết lần này đến lần
khác. Lý Tư Ỷ không muốn để ý đến ông ta, nhưng Cố Vân Phàm không buông cô ấy ra. ông ta ôm cô ấy đến trước cửa số sát đất rồi đè trên cửa sổ hôn.
Hôn đến lúc lảo đảo, ý loạn tình mê.
Đột nhiên màn cửa bị kéo ra, bên ngoài có mấy ánh đèn neon, còn có bông tuyết mỏng manh giống như muốn bay vào lòng Lý Tư Ỷ. cố Vân Phàm áp lên môi cô, thấp giọng nói: “Tư Ỷ, sau này đêm giáng sinh hàng năm chúng ta đều ở bên nhau, được không?”
Cơ thề mềm mại của cô ấy dựa trên cửa sổ.
Thật sự không chịu nổi.
Nào có ai như ông ta chứ?
Nhưng cố Vân Phàm móc từ trong túi áo ra một chiếc nhẫn kim cương, rất lớn và lấp lánh… Ông ta cầm nhẫn kim cương nhưng không cầu hôn cô ấy, mà quỳ một gối xuống đất, nắm chặt bàn tay trắng trẻo của cô ấy, giúp cô ấy đeo nhẫn vào ngón áp út.
Kích thước vừa vặn.
Cô ấy đeo vào trông thật sặc sỡ và lóa mắt.
Cố Vân Phàm nghiêng người hôn cô ấy, ông ta không đứng dậy ngay mà vẫn giữ tư thế như vậy một lúc lâu, không nói gì nhưng lại giống như đã nói lên tất cả.
Trong bóng tối, nơi khóe mắt Lý Tư Ỷ lướt qua một tia sáng.
Đó là lời thỏa hiệp, cũng là sự ấm ức của quá khứ.
“Đừng khóc! Tư Ỷ… Đừng khóc.”
Ông ta ôm cô ấy rất dịu dàng, vừa hôn vừa liếm nước mắt nơi khóe mắt giúp cô ấy, dỗ dành đối phương như đang dỗ dành cố Tư Kỳ: “Sau này tôi sẽ không làm em đau lòng nữa.”
Cánh tay mảnh khảnh của cô ấy vòng qua cố ông ta, có lẽ trong nửa năm dài dằng dặc này cô ấy mới thật sự buông bỏ được khúc mắc trong lòng.
Cố Vân Phàm là người nóng tính.
Ông ta cũng ham thú vui, nhiều thủ đoạn. Nhưng lúc này ông ta chỉ muốn dùng cách truyền thống nhất đổi xử với cô. ông ta ôm cô ấy trở về chiếc giường mềm mại, đối xử dịu dàng… Trong những phút giây vui vẻ này, ông ta chăm chú nhìn từng thay đối trên nét mặt cô ấy, ông ta mang đến cho cô ấy còn nhiều cảm xúc hơn trước kia.
Vào lúc gian nan nhất, ông ta bám vào bên tai cô ấy lấm bấm: “Tư Ỷ, chúng ta kết hôn đi!”
Cơ thể Lý Tư Ỷ khẽ run.
Thật lâu sau, cô ấy mới tỉnh táo lại, đôi mắt mông lung mở ra. Cô ấy nhìn sang người đàn ông
mình từng yêu cũng từng hận rất nhiều năm, nước mắt lại lăn xuống khỏi khóe mắt.
Cố Vân Phàm dành cho cò ấy không biết bao nhiêu sự kiên nhẫn.
Ông ta lau nước mắt cho cô ấy, khẽ nói: “Sau này tôi sẽ không thờ ơ nữa, thật lòng thật dạ với em.”
Bờ môi cô ấy run rẩy nhưng không nói được một lời nào.
Ông ta nói tiếp: “Nếu như tôi đối xử với em không tốt, em hãy mang theo toàn bộ gia sản và Tư Kỳ trốn ra khỏi nhà, đừng đế tôi tìm thấy, đế tôi biến thành kẻ nghèo rớt mồng tơi!”
Lý Tư Ỷ nức nở một tiếng.
Lý Tư Ỷ không nói lời nào nhưng ông ta cũng biết tâm ý của cô ấy, kìm lòng không được mà mười ngón tay đan xen vào nhau… rồi cúi đầu hôn cô ấy.
Đêm tối dài đằng đẵng, hai người họ còn vô số thời qian triền miên bên nhau.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK