Mục lục
Hoắc tổng truy thê - Hoắc Minh - Ôn Noãn (Truyện FULL)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Cô gái nhìn Cố Trường Khanh.

Cố Trường Khanh dùng khuỷu tay che mắt lại, giọng nói khàn đặc: “Ra ngoài!”

Quá chật vật! Thật sự quá chật vật! Sao Cố Trường Khanh hắn lại rơi vào hoàn cảnh thế này?

Trên khuôn mặt nhỏ của Mạn Mạn còn vương nước mắt, cô ta chậm rãi kéo quần áo lại.

Lúc đứng dậy từ trên sô pha, chân cô ta còn đang run rẩy, không thể đứng nổi, nhưng cho dù vậy cô ta cũng không dám ở lại khiến hắn không vui, mạnh mẽ chống đỡ ra khỏi phòng riêng.

Vừa đóng cửa lại, bên trong đã vang lên tiếng thủy tinh bị ném vỡ vụn.

Còn có tiếng than khóc như một con thú bị thương!

Cô ta nghĩ, hóa ra một người đàn ông thô bạo như thế kia mà cũng thâm tình, cô gái tên Ôn Noãn kia nhất định rất hạnh phúc, được một người đàn ông như Tổng Giám đốc Cố yêu sâu đậm…

Giám đốc nghe thấy âm thanh nên chạy tới đây, vừa thấy cô ta như vậy thì mắng: “Chăm sóc Tổng Giám đốc Cố kiểu gì thế?”

Mạn Mạn cắn chặt môi sắp bật máu.

Cô ta đưa tay ôm lấy thân mình, tựa như làm vậy thì có thể bảo vệ được bản thân, giọng nói cô ta run rẩy: “Ngài Cố xem tôi thành người khác, tôi nói tôi không phải thì bỗng dưng anh ấy nổi giận”

Giám đốc không kiên nhãn.

Ông ta nhìn qua ván cửa, sau đó dạy dõ lại Mạn Mạn: “Chỉ là chuyện cỏn con! Đừng nói Tổng Giám đốc Cố xem cô thành người khác, dù cho hắn có xem cô là một nhánh tỏi, cô cũng phải chịu, còn phải khen Tổng Giám đốc Cố có mắt nhìn nữa! Ở chỗ này kiếm tiền phải khiến khách hàng chơi thật vui vẻ!”

Mạn Mạn cúi đầu không dám phản kháng.

Ban đầu Giám đốc định bắt cô vào nhận lỗi với Cố Trường Khanh, nhưng đúng lúc này khách lại tới chỉ đích danh muốn Mạn Mạn phục vụ rượu. Giám đốc nghĩ ông lớn nào cũng

không thể đắc tội nên để Mạn Mạn đi.

Chờ sắp xếp cho Mạn Mạn xong, Giám đốc đi tới xin lỗi Cố Trường Khanh.

Cửa vừa mở ra, mùi rượu bên trong xông nặc mũi!

Trên mặt đất toàn là mảnh vỡ thủy tinh, tất cả đều là loại rượu Tây tốt nhất .. Giám đốc đau lòng!

Cố Trường Khanh lại mở thêm hai bình.

Hắn thấy Giám đốc tới đây, chỉ xốc mí mắt rồi bưng ly rượu lên nốc một hơi cạn sạch, uống đến điên cuồng.

Giám đốc tựa như bảo vệ kho báu, rót rượu cho hắn, săn sóc khuyên bảo.

“Tổng Giám đốc Cố, vì phụ nữ mà hại thân mình cũng không đáng đâu!”

Cố Trường Khanh híp mắt: “Ai nói?”

Giám đốc mời hắn uống thêm một ly, lại nói: “Tổng Giám đốc Cố từ trước tới nay là người thẳng thắn!”

Cố Trường Khanh hoảng hồn. Đúng vậy!

Trước giờ hắn chưa bao giờ hao phí tinh thần vì phụ nữ, cho dù là mấy năm ở bên Ôn Noãn, hắn cũng chưa bao giờ cắt đứt với những người phụ nữ bên ngoài, hắn đều giải quyết nhu cầu sinh lý ở chỗ những người phụ nữ đó, rồi lại đi nói chuyện yêu đương với Ôn Noãn.

Một cái hôn nhẹ cũng có thể khiến cô vui vẻ hồi lâu. Cố Trường Khanh cúi đầu châm thuốc.

Hắn phà một ngụm khói, hỏi Giám đốc: “Nếu cơ thể của một người phụ nữ bị chạm vào, có phải sẽ càng chung thủy hơn không? Cô ấy sẽ yêu lâu dài hơn chứ?”

Giám đốc cười mập mờ.

“Ôi Tổng Giám đốc Cố, đây đã là thời đại nào rồi, sao còn có người ngây thơ như cậu vậy? Giờ chuyện phụ nữ ngủ với đàn ông cũng đơn giản bình thường như chuyện ăn cơm uống cà phê vậy! Mấy chuyện này chủ yếu dựa vào cảm giác, có cảm giác là được rồi. Giống như Mạn Mạn, cô ấy vừa thuần khiết, tuổi lại nhỏ, không phải lần trước cậu cũng rất vừa lòng sao? Cậu là người lớn không chấp con nít, mong cậu bỏ qua cho cô ấy."

Thật ra Cố Trường Khanh đã quên chuyện này, Giám đốc nhắc tới hắn mới thuận miệng hỏi: “Cô ấy đâu?”

Hắn nhớ rõ cô gái đó khóc rất khiến người ta thương xótl

Giám đốc thấy hắn có vẻ còn hứng thú, ho nhẹ một tiếng: “Cô ấy sang phòng khác rồi, nếu Tổng Giám đốc Cố thích, lần sau tôi sẽ để cô ấy phục vụ cậu.”

Cố Trường Khanh chưa nói gì thêm.

Tâm trạng hắn không tốt, tiếp tục uống rượu, uống cho đến khi đã say mèm.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK