Mục lục
Hoắc tổng truy thê - Hoắc Minh - Ôn Noãn (Truyện FULL)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Anh đưa phần tài liệu trên tay mình cho cô.

“Xem cái này đi, anh nghĩ em sẽ biết nên lựa chọn như thế nào!”

Ôn Noãn biết bây giờ chuyện gì anh cũng dám làm nên cô nhanh chóng mở ra xem.

Chỉ vừa mới nhìn thoáng qua, sắc mặt cô đã tái nhợt.

Trong đó chứa đựng một số chứng cứ phi pháp của Khương Minh, chỉ cần một trong số đó bị lộ ra ngoài, luật sư Khương Minh sẽ gặp rắc rối, thậm chí danh tiếng sẽ bị hủy hoại.

Những ngón tay thon dài của Ôn Noãn cuộn lại.

Cô chợt ngước mắt lên: “Hoắc Minh! Anh điên rồi!”

Hoắc Minh đưa tay lên sờ vào gương mặt lạnh lùng của cô, cười nhạt: “Anh biết em rất kính trọng Khương Minh và cũng rất thích Khương Sinh, chắc em luôn hy vọng bọn họ đều sống tốt, đúng không?”...

Ôn Noãn đứng đó, im lặng nhìn phần tài liệu.

Từng giọt nước mắt rơi xuống.

Cô cảm thấy có thứ gì đó đang lặng lẽ bị mất đi, chẳng hạn như... Sự tự do!

Nước mắt làm nhòe đi nét chữ.

Mãi cho đến khi nhìn không rõ nữa, cô mới ngước mắt lên, nở nụ cười yếu ớt: “Hoắc Minh, anh đã thắng! Bây giờ tôi hứa với anh, sau này tôi sẽ không bao giờ gặp Khương Duệ, không liên lạc với Khương Duệ nữa... Anh hài lòng rồi chứ? Hài lòng rồi thì anh lập tức cút đi!”

Cô không muốn nhìn thấy anh!

Cô không muốn gặp anh một chút nào.

Hoắc Minh không nhúc nhích, cô lặp lại lần nữa: “Luật sư Hoắc, anh Hoắc... Anh yên tâm, từ giờ trở đi tôi sẽ không gặp người mà không được anh cho phép, tôi gặp ai, tiếp xúc với ai, đều sẽ đợi anh cho phép trước, hài lòng rồi chứ?”

Lời nói của Ôn Noãn đầy vẻ mỉa mai.

Trái tim của Hoắc Minh đau đớn dữ dội, anh cúi đầu, rất lâu sau mới gọi tên cô: “Ôn Noãn…”

Ôn Noãn không lên tiếng.

Cô im lặng xé nát phần tài liệu thành từng mảnh.

Rồi ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt cô như đang nhìn một người xa lạ: “Hoắc Minh, hy vọng anh giữ đúng lời hứa!”

Ánh mắt anh sâu thẳm, anh gọi điện và chấm dứt mọi sức ép đang gây ra cho công ty Công Nghệ Khương Duệ.

Tất cả đã kết thúc...

Hoắc Minh nhìn bóng lưng cự tuyệt của cô, muốn chạm vào cô, nhưng cả người Ôn Noãn lập tức cứng đờ. Anh rút ngón tay lại, gượng cười: “Anh không chạm vào em! Ôn Noãn, nấu cơm cho anh đi!”

Ôn Noãn không trả lời.

Hoắc Minh không nhịn được ôm cô từ phía sau, anh tựa cằm vào vai cô thì thầm: “Nấu cho anh một bữa cơm đi, đã lâu rồi anh chưa được ăn một bữa ngon, không có em ở bên cạnh, đêm đến anh không thể nào ngủ được.”

Anh luôn... Nhớ cô!

Ôn Noãn đẩy anh ra.

Cô đứng dưới bóng cửa sổ, nhẹ nhàng nói: “Hoắc Minh, khi tôi muốn yêu anh thì anh không cho tôi cơ hội, bây giờ tôi không muốn nữa! Ngoài ra… Tôi có thể không gặp Khương Duệ, nhưng tôi không thể quay lại với anh, nếu anh tiếp tục dùng thủ đoạn cưỡng ép, tôi không ngại cá chết lưới rách!”

Cô từ từ quay người lại, khẽ nói: “Luật sư Hoắc cũng có sự riêng tư, tôi nghĩ người nổi tiếng như anh rất chú trọng đến điều này, dù sao nếu có một chút sơ sẩy thì sẽ hủy hoại hình tượng hoàn hảo của anh, không phải sao?”

Hoắc Minh không hề hoảng hốt.

Anh ở bên cạnh Ôn Noãn đã lâu, việc cô biết được điều gì đó là chuyện bình thường. Tất nhiên, chẳng bị ảnh hưởng gì nếu lan truyền những điều đó.

Nhưng bây giờ cô đang tức giận như vậy, anh sẵn sàng nhượng bộ một chút.

“Anh về trước... Em nhớ phải ăn cơm nhé!” Giọng điệu của anh rất ôn hòa, dường như chuyển sang thâm tình trìu mến, như thể những lời uy hiếp trong tối nay chưa từng xảy ra.


Lúc rời đi, Hoắc Minh nhẹ nhàng vuốt ve lưng cô.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK