Mục lục
Hoắc tổng truy thê - Hoắc Minh - Ôn Noãn (Truyện FULL)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Bà cụ tinh tế nhận ra Minh Châu lại ngủ phòng cho khách.

Cô dâu mới náo loạn không vui, người mẹ già làm sao có thể ngủ được? Bà cụ vẫn chờ đến tận hai giờ sáng mới thấy Lục Khiêm quay lại.

Thư ký Liễu cũng đi cùng.

Hai người tắt máy xe đi đến.

Người giúp việc mang bữa khuya lên, thư ký Liễu chỉ ăn một bát rồi chào tạm biệt.

Bà cụ cầm một chuỗi tràng hạt, ngồi bên cạnh nhìn con trai hút thuốc mà cau mày như có hận thù sâu sắc!

Bà cụ rất tức giận.

Bà nói: “Đã lớn nhường này rồi, sao con vẫn không biết phân nặng nhẹ thế! Con vì vị trí này đã bỏ ra bao nhiêu rồi? Đúng là Lục Quân đã hy sinh, nhưng là ai hại thằng bé chứ? Nếu không phải tại Lam Tử Mi thì hai vợ chồng họ có chết không? Ngược lại cô ta còn trộm sinh con của người ta rồi đến lấy lòng con sao?”

“Hơn nữa, nỗi khổ của Minh Châu trong những năm nay, con bé không xứng được đứng cạnh con sao?”

“Khung cảnh như vậy, làm gì có người phụ nữ nào chịu nổi chứ?”

“Nếu hôm nay con không dỗ được vợ con thì con cũng đừng về nữa, đỡ làm mẹ bực bội!”

Bà cụ nói rất nhiều.

Lục Khiêm kẹp điếu thuốc, chậm rãi nhỏ một làn khói.

Ông cười khổ: “Con không có ý đó!”

Bà cụ nghiêm mặt nói: “Một cô gái bình thường còn có phần yếu đuối, đừng nói đến Minh Châu lại bước ra từ một gia đình như vậy, con bé rất quan tâm con! ... Người con gái đẹp như vậy lại bằng lòng chờ con suốt bao nhiêu năm nay?”

Lục Khiêm không nói câu nào hết.

Ông lặng lẽ hút hết một điếu thuốc rồi đứng dậy đi vào nhà mình.

Ông đẩy cửa phòng ngủ ở phía đông nhưng không thấy cô đâu.

Thế là ông tìm được cô ở phòng bên cạnh.

Ánh trăng dịu dàng.

Cô nằm nghiêng, Thước Thước ngủ say sưa trong lòng cô.

Lục Khiêm không bật đèn lên.

Ông lại gần ngồi cạnh giường, sờ mặt cô.

Chỉ thấy lạnh lẽo.

Trái tim ông đau đớn, nói nhỏ: “Em đừng khóc, được không?”

Quả nhiên Minh Châu không ngủ được.

Cô nhẹ nhàng vỗ về con trai, cũng không ngước mắt lên: “Anh đã mệt mỏi cả ngày nay rồi, anh đi ngủ đi! Chuyện của chúng ta bàn lại hôm khác.”

Lục Khiêm lại không chịu.

Cô đau lòng như vậy, tức giận như vậy, sao ông có thể để cô một mình được.

Ông ấy rón rén ôm con trai sang một bên, đắp kín chăn, sau đó dưới sự không tình nguyện của cô, ôm cô về phòng mình...

Cửa đã đóng, cách âm cũng tốt, cuối cùng Minh Châu cũng bùng nổ.

“Lục Khiêm! Anh muốn làm gì?”

“Anh muốn ngủ với em sao?”

Cô bị đặt trên chiếc giường mềm mại.

Lục Khiêm lặng lẽ nhìn cô chăm chú, ánh mắt rất khó hiểu làm tim cô đập nhanh kịch liệt.

Sau đó, ông đi mở máy sưởi.

Trong mười phút, dưới nhiệt độ ấm áp ấy, hai người đều không nói gì, yên lặng.

Lần này xem như là lần cãi nhau đúng nghĩa đầu tiên của bọn họ trong những năm gần đây.

Lúc trước đều là ông đơn phương áp chế.

Lục Khiêm đứng ở trước máy sưởi, giống như đã cân nhắc rất lâu mới nói với cô: “Là anh sắp xếp cho Lam Tử Mi ở lại thành phố C. Nhưng Minh Châu, anh sẽ rời khỏi căn cứ, anh đã làm xong đơn từ chức từ lâu rồi.”

Minh Châu biết, nếu đêm nay không nói xong thì ông sẽ không bỏ qua cho cô.

Cô ôm chăn gối thẫn thờ nói: “Sau này, anh vẫn sẽ gặp cô ta mà? Anh có thể mặc kệ đứa bé kia sao? Chỉ cần anh nói anh không quan tâm, em sẽ tha thứ cho anh ngay, hôn lễ của chúng ta cũng sẽ tổ chức như thường.

Lục Khiêm lại khó xử.

Ông thấy áy náy với Lục Quân, đứa bé kia lại càng không có lỗi gì cả.

Ông nhìn Minh Châu: “Trừ những lúc cần thiết, anh sẽ không gặp hai người họ.”

Minh Châu ngẩng đầu nhìn ông.

Lục Khiêm, ông Lục, dù ông đã mệt mỏi như thế thì tư thế của ôn vẫn oai phong lẫm liệt, có bao người phụ nữ muốn cướp được ông!

Ông nói ông chỉ cần cô.

Cô tin!

Thật ra cô chỉ muốn một mối quan hệ bình đẳng thôi.

Cô đợi suốt nhiều năm nay nhưng chỉ một lời hứa hẹn mà cô cũng không lấy được.

Mắt cô bắt đầu rưng rưng nước mắt.

Cô nhìn vào mắt ông, nói từng câu từng chữ: “Lục Khiêm, rõ ràng anh biết, người sinh ra đứa bé kia chính là hồng nhan tri kỷ của anh, là người phụ nữ đã từng làm chuyện đó với anh, anh còn đi chăm sóc con của cô ta! Anh đang đùa với em đúng không? Dù Hoắc Minh Châu em đây là không gả được hay là không tìm được người em cũng không làm nhục chính mình như thế!”

Thậm chí năm đó người phụ nữ kia đã suýt hại chết cô!

Trong những năm qua, cô chưa từng ngừng yêu ông.

Nhưng giây phút này, trái tim cô đau đớn chết đi được!

Cô vậy mà lại sợ hãi lùi bước rồi.

Cô ấy nghi ngờ tình yêu của ông với cô, nếu không thì, tại sao... Ông lại có thể đối xử với cô như vậy?

Ông biết rõ cô để ý.

Lục Khiêm đi lên phía trước, bàn tay ông nhẹ nhàng nắm vai cô, ông muốn vỗ về cô.

Mắt Minh Châu đỏ hồng vung tay.

“Đừng chạm vào em!” Cô ấy hét lớn.

Yết hầu của Lục Khiêm nhấp nhô, ông mạnh mẽ giữ chặt vai cô, cúi đầu định hôn cô.

Minh Châu quay mặt đi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK