Mục lục
Hoắc tổng truy thê - Hoắc Minh - Ôn Noãn (Truyện FULL)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Thước Thước vẫn luôn đợi ông ấy.

Đang đợi ông cậu của thằng bé.

Lục Khiêm hối hận, có điều phần hối hận này lại khó lòng giải thích.

Ông chậm rãi đi qua, Tiểu Hoắc Tây phía sau còn đang lôi kéo Hoắc Duẫn Tư ồn ào, chỉ chốc lát sau lại tan.

Lục Khiêm bước qua, duỗi tay sờ đầu đứa bé ngốc.

Thước Thước vẫn rất là khó xử.

Tiểu Lục U loạng choạng nhào vào trong ngực bố, cứ gọi người nha nha, Lục Khiêm nhìn cái váy nhỏ của con bé, cảm thấy thật xinh đẹp, còn có cái túi áo đựng bình sữa kia nữa, thật là đáng yêu.

Ông bế Tiểu Lục U lên, nắm tay Tiểu Thước Thước.

Tiểu Hoắc Tây lại chạy tới, cái miệng nhỏ nhắn hỏi: “Cô đi ra ngoài hẹn hò, chờ ông nội trở về cháu sẽ nói với ông rằng, ông cậu mang Tiểu Thước Thước và Tiểu Lục U đi ra ngoài chơi.”

Lục Khiêm sờ cái đầu nhỏ của cô bé.

Đứa nhỏ này thật giống Minh!

Trương Sùng Quang ở bên cạnh khuôn mặt nhỏ hơi mỉm cười, rồi kéo Tiểu Hoắc Tây đi.

Hoắc Tây: Tôi còn chưa nói xong mà!

Lục Khiêm bệnh nặng mới khỏi, là tài xế lái xe, ghế sau xe có ghế trẻ em.

Hai đứa bé ngồi song song, Lục Khiêm ở ngay bên cạnh.

Lục Thước vẫn luôn trộm nhìn ông, nhưng khi ông quay đầu lại thì lại quay đi.

Lục Khiêm cười nhạt.

Lúc này, Tiểu Lục U đái trong quần, cũng may khi ra cửa đã mặc tã giấy cho cô nhóc.

Lục Khiêm liền ôm cô nhóc lên.

Một tay ôm, một tay đổi quần nhỏ.

Làm bố, dịu dàng vô cùng, bé con thoải mái hừ hừ.

Lục Thước nhìn không chớp mắt, ít nhiều cảm thấy hâm mộ.

Lục Khiêm nhẹ giọng nói: “Giúp bố buộc cái túi này lại đi.”

Lúc này Tiểu Lục Thước mới hoàn hồn.

Cậu bé bọc quần lót ướt sũng của em gái lại, ném vào trong thùng rác, trong lòng không khỏi nhớ tới lúc cậu mang theo Tiểu Bạch tản bộ, Tiểu Bạch đi nặng ở bên ngoài, cậu cũng xử lý như vậy.

Lục Khiêm giúp cô nhóc đổi quần xong thì không nỡ buông xuống nữa.

Ôm rồi hôn, lúc này mới lưu luyến thả bé lại ghế trẻ em.

Lục Thước:...

Hôm nay là thứ bảy, bên ngoài có rất nhiều người.

Cũng may Tiểu Thước Thước đã là đứa trẻ lớn, có thể tự quản mình, Lục Khiêm gọi cho cậu bé một phần ăn.

Tiểu Lục U cũng muốn ăn.

Lục Khiêm lắc sữa bột cho cô bé, để cô bé tự ôm uống.

Sau lại, vẫn là thằng nhóc kia mua một phần khoai tây nghiền.

Lục Thước nhìn người đàn ông kia đang rất cẩn thận đút cho em gái ăn, như là đối đãi với tuyệt thế trân bảo gì đó vậy, cậu bé bĩu môi...

Khi Lục Khiêm giương mắt lên thì vừa lúc thấy, ông cười cười.

Khi bố hỏi cậu bé chuyện bài tập, Lục Thước có hơi không muốn trả lời, ở chung không tốt không xấu, nhưng tóm lại cũng không thân thiết được như trước, rốt cuộc vẫn là xa lạ.

Vui vẻ nhất chính là Tiểu Lục U.

Lục Khiêm muốn ở bên bọn nhỏ nhiều hơn, nhưng sắp đến giữa trưa, công ty tạm thời xảy ra chút chuyện.

Ông muốn đưa bọn nhỏ về.

Lục Thước nghe thấy điện thoại, chậm rãi nói: “Cháu và em gái có thể đi theo đến công ty, cháu có thể trông con bé.”

Lục Khiêm chăm chú nhìn cậu nhóc.

Khuôn mặt Tiểu Thước Thước hơi đỏ: “Con bé nhìn có vẻ rất thích ông.”

Lục Khiêm cười.

Ông đồng ý, sau đó đưa hai đứa nhóc tới công ty.

Công ty của Lục Khiêm nằm ở khu vực tinh hoa của thành phố B, một tòa nhà 32 tầng Đại Hạ, chiếm mười tầng.

Lục Khiêm vào công ty, thư ký nhìn hai đứa xinh đẹp, một người trong đó còn được giám đốc Lục ôm vào trong ngực, dáng vẻ của cô bé kia còn vô cùng đáng yêu thì không khỏi ngẩn ngơ.

Lục Khiêm nhàn nhạt nói: “Con tôi.”

Thư kí không dám hỏi nhiều, đón ông ấy đi vào, sau đó bắt đầu bàn công việc.

Lục Thước ngồi trông Tiểu Lục U.

Chờ Lục Khiêm bận xong thì phát hiện đã là sáu giờ tối rồi, hai đứa nhỏ còn chưa ăn cơm, đặc biệt là Tiểu Lục U gào khóc, dáng vẻ như đang muốn uống sữa bò.

Lục Khiêm áy náy trong lòng.

Ông ấy đi qua, ngồi xổm trước mặt con, lần lượt sờ sờ đầu bọn trẻ.

“Để bố nói người đưa cơm lại đây!”

Tiểu Lục Thước không nói tiếng nào.

Lục Khiêm cười nhạt, ông trở về trước bàn làm việc, gọi nội bộ: “Thư ký Trương giúp tôi đặt hai phần cơm khách sạn năm sao, phải nhanh một chút... Ừ, thanh đạm một chút.”

Giao việc xong, ông bắt đầu pha sữa bột cho Tiểu Lục U.

Thằng bé mang sữa bột đến rất vừa vặn.

Bé con lại còn thích uống.

Lục Khiêm rất thích đút cho cô bé, con người nhỏ bé mềm mại kia dựa vào trong ngực ông sẽ làm ông có ảo giác, dường như ông vẫn đang có được Minh Châu, một nhà ba người bọn họ vẫn chưa chia lìa.

Dù sao Lục Thước cũng là một đứa nhỏ.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK