Mục lục
Hoắc tổng truy thê - Hoắc Minh - Ôn Noãn (Truyện FULL)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Anh nhìn cô chăm chú, nhẹ nhàng hỏi: "Em ghen à?"

"Không hề!"

Ánh mắt Hoắc Minh lại thâm thúy hơn một chút, anh châm chước tìm từ hỏi cô: "Phải làm thế nào thì em mới bằng lòng quay về với tôi, hay là tôi có làm gì thì em cũng không chịu?"

"Đúng thế!"

Hoắc Minh đột nhiên bật cười.

Anh nói: "Tôi đã chuyển giao vụ án của Kiều An sang cho luật sư Lý rồi, về sau chuyện công việc của cô ấy không còn liên quan đến tôi nữa. Ôn Noãn... Giữa tôi và cô ấy đã là quá khứ rồi!"

Ôn Noãn nhìn thẳng về phía trước.

Cô vô cảm nói: "Hoắc Minh, anh sẽ vĩnh viễn không biết được cảm giác của tôi khi nằm trên bàn phẫu thuật đêm hôm đó đâu! Ngoại trừ đau đớn ra, tôi còn cảm thấy cực kỳ nhục nhã!"

Cô liếc mắt nhìn về phía anh: "Tôi sợ hãi, không thích nổi!"

Nói xong, khóe mắt Ôn Noãn ngấn lệ.

Cô dẫm chân ga, chậm rãi rời khỏi chỗ Hoắc Minh.

Thật ra vấn đề giữa hai người bọn họ chưa bao giờ là Kiều An, mà là Hoắc Minh anh.

Bởi vì Hoắc Minh không yêu cô, cho nên mới có chuyện đêm hôm đó. Nếu như Ôn Noãn cô là người phụ nữ mà Hoắc Minh yêu, thì làm sao anh có thể vứt bỏ cô lại như thế được?

Ôn Noãn đã từng yêu Cố Trường Khanh, kết quả nhận đầy tổn thương!

Cho nên trong cuộc tình giữa cô và Hoắc Minh, cô lựa chọn tự bảo vệ chính mình...

Ôn Noãn sợ anh bám theo nên lái xe chạy về nhà.

Cô bỗng nhiên về nhà làm cho Ôn Bá Ngôn và dì Nguyễn vừa kinh ngạc lại vừa vui mừng.

Dì Nguyễn kéo cô vào trong nhà, cười nói: "Bố con vừa mới nhắc đến con xong thì con đã về đến nơi rồi, bố con hai người đúng là tâm linh tương thông!'

Ôn Noãn bỏ túi trái cây xuống, đi đến chỗ Ôn Bá Ngôn.

Hai bố con trò chuyện một lúc lâu.

Bỗng nhiên, trong phòng bếp vang lên tiếng gọi của dì Nguyễn: "Cô giáo Ôn, đến đây giúp dì một chút."

Ôn Noãn mỉm cười nói dạ.

Nhưng cô vừa vào phòng bếp, dì Nguyễn đã đóng cửa phòng bếp lại.

"Làm sao vậy dì Nguyễn?" Ôn Noãn cảm thấy khó hiểu.

Dì Nguyễn kéo cô đến trước cửa sổ, chỉ xuống dưới nhà: "Đấy là xe của luật sư Hoắc đúng không, cậu ấy đậu ở đó một lúc rồi! Hai đứa làm sao vậy? Cãi nhau hay là chia tay à?"

Ôn Noãn không ngờ Hoắc Minh lại mặt dày đuổi đến tận đây.

Cô không thèm để ý, đứng đó rửa dâu tây.

"Bọn con chia tay rồi!"

Lúc này, Hoắc Minh xuống xe, trong tay còn cầm theo hộp quà nhìn như muốn lên đây chào hỏi.

Dì Nguyễn nhỏ giọng nói: "Dì thấy cậu ấy rất thích con đấy chứ! Ôn Noãn, con không muốn suy nghĩ lại một chút à."

Ôn Noãn lắc đầu.

Lúc này, chuông cửa reo lên.

Dì Nguyễn che miệng cười: "Người ta đến tận cửa rồi."

Ôn Noãn bực bội không thôi.

Nếu trước kia anh chủ động đến nhà, cô sẽ vui vẻ suốt mấy ngày, nhưng hiện tại bọn họ đã kết thúc mối quan hệ hoang đường đó rồi, anh đến đây như vậy là có ý gì?

Cô đi trước dì Nguyễn: "Để con nói với anh ta."

Ôn Noãn đi mở cửa.

Hoắc Minh đang đứng ngoài cửa, xách theo túi trái cây nhập khẩu, ánh mắt sâu thẳm nhìn Ôn Noãn.

Ôn Noãn đóng cửa đi ra ngoài, hạ giọng nói.

"Hoắc Minh, anh đến đây làm gì?"

"Đến xem chú với dì!"

Ôn Noãn khẽ cắn môi: "Chúng ta kết thúc rồi, anh đừng làm thế có được không."


Lúc này...

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK