Mục lục
Hoắc tổng truy thê - Hoắc Minh - Ôn Noãn (Truyện FULL)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ôn Noãn đờ người.

Dì Nguyễn tái mặt nói lại lần nữa: "Bố con tự vẫn trong tù rồi! Bây giờ đã đưa đi cấp cứu nhưng tình hình không khả quan! Ôn Noãn, dì mong con hãy nghĩ cách để dì gặp ông ấy một lúc! Cơ thể ông ấy vẫn luôn không được khoẻ, lần này lại bị đả kích nặng!"

Dì Nguyễn ôm mặt, đau đớn nức nở.

Tâm trí của Ôn Noãn rối như tơ vò, cô không tin một người vững chãi như bố cô sẽ tự vẫn, rõ ràng hôm ấy ông vẫn tốt mài! Cô lập tức gọi một cuộc điện thoại cho Khương Minh, nhờ ông ấy làm thủ tục để hai người các cô đến gặp Ôn Bá Ngôn một lát.

Khương Minh cũng nhận được thông tin, đang muốn thương lượng với Ôn Noãn nên đã mời cô đến phòng làm việc để nói chuyện.

Ôn Noãn an ủi dì Nguyễn, hai người không ăn cơm mà nhanh chóng đến văn phòng.

Thái độ của luật sư Khương khá nghiêm trọng.

Trước mặt mẹ con Ôn Noãn, ông ấy gọi liên tục mấy cuộc điện thoại, cuối cùng ông ấy đặt điện thoại xuống, lắc đầu nói: "Người thì không sao nhưng chưa thể bảo lãnh được, còn phải ở trong đó để cứu chữa."

Do có quan hệ với Khương Duệ, Khương Minh nhẹ nhàng nói mấy câu: "Ôn Noãn, bố cô liên quan đến vụ án của Cố Thị, cô … chỉ băng cô hãy lựa thời gian đến gặp Tổng Giám đốc Cố, xem thử còn đường nào nữa hay không?”

Tổng Giám đốc Cố… Cố Trường Khanh!

Ôn Noãn đau đớn nhắm mắt lại, cô vốn nên đoán được thủ đoạn của Cố Trường Khanh! Hắn gây ra nhiều chuyện không có nhân tính như thế cũng chỉ vì muốn ép cô quay lại bên cạnh hẳn.

Thế nhưng, sao cô có thể quay lại chứ?

Nếu như Ôn Noãn cô trở thành người thứ ba thì đến lúc bố cô ra ngoài sẽ tức hộc máu! Nhưng nếu cô không chịu khuất phục thì bố cô phải làm thế nào, dì Nguyễn phải làm thế nào? Chẳng lế muốn tan nhà nát cửa sao?

Ôn Noãn ngồi thẫn thờ. Luật sư Khương nhìn thấy có hơi đau lòng, ông ấy tiếp tục. ôn hòa nói: "Hoắc Minh không phải là người không có lý lẽ,

mấy hôm trước cậu ta đến chỗ tôi lấy…"

Ông ấy đột nhiên nhớ đến chuyện Hoắc Minh nhờ vả, lập tức không nói nữa.

Ngộ nhỡ Hoắc Minh đổi ý thì chẳng phải lại khiến cô gái người ta thất vọng nữa hay sao?

Ôn Noãn nghe theo ý kiến của ông ấy, cô gật đầu.

Lúc ra ngoài, cô cầm lấy di động, chần chừ do dự không biết có nên gọi điện thoại cho Hoắc Minh hay không, thế nhưng tối qua cô vừa từ chối anh, bây giờ lại gọi điện nhờ vả

thì liệu anh sẽ để ý tới cô chứ?

Ôn Noãn không chắc.

Nhưng vì chuyện của bố, cuối cùng cô lấy hết can đảm gọi điện… Điện thoại không liên lạc được, Hoắc Minh tắt máy.

Ôn Noãn khẽ thất vọng, cô không dám đối mặt với dì Nguyễn.

Dì Nguyễn, dì Nguyễn… Dì đâu rồi?

Ôn Noãn còn tưởng răng dì Nguyễn đi vào phòng vệ sinh, tìm hết một lượt nhưng không thấy bà ấy đâu cả.

Trong lòng cô bắt đầu lo lăng, gọi điện cho dì Nguyễn: "Bắt máy… làm ơn bắt máy…”

Điện thoại đổ chuông nhưng không có người nghe máy. Ôn Noãn chợt nhớ đến điều gì đó, cô chạy thật nhanh về phía thang máy, Ôn Noãn mẽ nhấn nút… khi cô đứng trong trong thang máy, cả cơ thể cô đều run lên.

Dì Nguyễn… Không được làm chuyện dại dột!

Không được…

Cuối cùng Ôn Noãn vẫn chậm một bước, khi cô chạy đến phòng làm việc của Tổng Giám đốc Cố, bên trong đã rất hỗn loạn.

Cố Trường Khanh lấy tay che bụng dựa vào trước bàn làm việc bằng gõ lim, máu không ngừng trào ra từ kế tay.

Cô nhìn thấy mà giật mình!

Tay dì Nguyễn năm chặt con dao gọt trái cây, cả người run lẩy bẩy như nhìn thấy ma, không ngừng lẩm bẩm, nhưng không nghe rõ bà ấy đang nói gì!

Ôn Noãn run rẩy cất tiếng: "Dì Nguyễn!"

Ánh mắt dì Nguyễn nhìn thẳng: "Dì đến giết Cố Trường

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK