Mục lục
Hoắc tổng truy thê - Hoắc Minh - Ôn Noãn (Truyện FULL)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hoắc Minh vỗ đầu cô ấy: “Bây giờ em nói cho anh nghe, em vẫn còn muốn ở bên cạnh Cố Trường Khanh sao?”

Khuôn mặt nhỏ của Hoắc Minh Châu tái nhợt, lắc đầu.

Cô ấy từ bỏ!

Cố Trường Khanh nuôi tình nhân ở bên ngoài, bọn họ còn chưa kết hôn mà anh ta đã làm xằng bậy, cô ấy không muốn nữa.

Hoắc Minh không ép buộc cô ấy.

Anh chỉ lẳng lặng ôm lấy em gái, tựa như lúc còn nhỏ.

Một lúc lâu sau, anh cúi đầu nói: “Hôm nào đi tới chỗ anh, anh bảo chị dâu làm đùi gà rán cho em, không phải em thích nhất sao?”

Hoắc Minh Châu rời khỏi vòng ôm của anh, nhìn anh với vẻ mặt như đang nhìn người bệnh.

Thật lâu sau, cô ấy hít hít mũi rồi từ từ nói: “Bố giận lắm! Em thấy ông ấy sẽ không đồng ý chuyện của hai người đâu, còn nữa, hình như Ôn Noãn vẫn chưa tha thứ cho anh, đâu muốn kết hôn với anh! Anh… Hai người chúng ta có phải sẽ cùng nhau độc thân không vậy?”

*

Phòng làm việc nhà họ Hoắc.

Hoắc Chấn Đông cực kỳ tức giận! Đây là cái chuyện quái gì?

Hai đứa trẻ ông đánh giá rất cao… Cố Trường Khanh và Ôn Noãn thế mà lại từng yêu đương, còn yêu tận bốn năm!

Lúc Hoắc Minh đi vào, ông ném một cái ly qua đó.

Hoắc Minh không né tránh, trán bị đập một cái, máu tươi đỏ thắm theo trán chảy xuống.

Bà Hoắc cực kỳ đau lòng.

Hoắc Chấn Đông cười lạnh: “Bà nhìn bà đi, mới đổ tí máu đã đau lòng thế rồi, nó bắt hết bài của bà rồi mới chơi cái trò khổ nhục kế này đấy!”

Hoắc Minh còn định giả ngu: “Bố, Cố Trường Khanh có tình nhân thì liên quan gì tới con chứ?”

Hoắc Chấn Đông bực mình.

Hai tay ông chống nạnh, chỉ vào anh rồi mắng: “Còn giả vờ cái gì! Con nói xem con đẻ ra cũng có vẻ đàng hoàng đấy, sao mà biết diễn hay vậy? Con ở toà án hù người khác thì thôi, ở trong nhà còn định lừa dối bố con đấy à? Bố nói cho con biết, cái đứa tình nhân của Cố Trường Khanh đã nói hết mọi chuyện cho bố biết rồi.”

Hoắc Minh không lên tiếng.

Anh ngồi xuống sô pha, lấy khăn giấy cầm máu.

Hoắc Chấn Đông trừng mắt nhìn anh: “Không nói? Hoắc Minh, con cũng ghê gớm đấy, rõ ràng biết được mối quan hệ của bọn họ, còn chiếm lấy con gái nhà người ta mà không nói một lời, là muốn chờ đến khi chán ngấy rồi giẫm hai chân, thần không biết quỷ không hay, ai cũng không biết có phải hay không? Con nói xem phải làm sao bây giờ?”

Hoắc Minh thong thả ung dung đáp lại: “Minh Châu muốn chia tay với Cố Trường Khanh!”

Anh cười như không cười: “Bố nói một tiếng xem phải chèn ép tập đoàn Cố Thị như thế nào mới có thể làm bố nguôi giận, con sẽ làm y như thế! Nếu bố không tiện ra tay, con làm thay bố!”

Hoắc Chấn Đông bực hơn!

Đứa con trai này, đúng là biết tránh nặng tìm nhẹ!

Ông trừng mắt nhìn vợ, quát lớn: “Bà nhìn con trai cưng bà sinh đi, cả người đầy mưu mô!”

Bà Hoắc tức giận: “Rõ ràng là gen của ông, sao lại đi trách tôi?”

Hoắc Chấn Đông sờ mũi, giọng điệu trở nên bình tĩnh: “Con gọi Ôn Noãn tới đây, chuyện này bố phải hỏi lại con bé kỹ càng.”

“Cô ấy ở thành phố H, bàn dự án lớn.”

“Bố, cái bộ lễ nghĩa phong kiến của bố nên vứt đi! Hơn nữa lúc Ôn Noãn ở với con vẫn còn là cô gái nhỏ, con mới là người đàn ông đầu tiên của cô ấy, có liên quan gì tới Cố Trường Khanh chứ?”



Hoắc Chấn Đông bị chọc tức tới mức bật cười.

Ông lấy một điếu thuốc lá, chậm rãi châm lên rồi hút: “Nói như vậy, bố còn phải khen con lẹ tay nữa à? Con còn kiêu ngạo sao? Hoắc Minh, như con gọi là lưu manh, vô liêm sỉ… Bố nói cho con biết, bố không đồng ý!”

Hoắc Minh cũng không quan tâm.

Bố anh có đồng ý hay không là chuyện nhỏ, mấu chốt là hiện tại Ôn Noãn không để ý tới anh.

Hoắc Minh rụt rè đáp lại: “Bố, bố nói cái này hơi sớm thì phải? Mấu chốt là hiện tại người ta không muốn, không để ý tới con trai bố, vị trí của con bây giờ thấp lắm!”

Trong lòng Hoắc Chấn Đông thoải mái hẳn, liếc nhìn anh: “Đồ phế vật!”

Hoắc Minh nhận thấy mặt mày của ông đã thả lỏng hơn chút, đang định chăm chỉ bồi đắp thêm thì bỗng nhiên quản gia trong nhà đi đến, giọng điệu rất sốt ruột: “Ông chủ, bà chủ, có có ngài Lục từ thành phố C tới đây, nói rằng muốn gặp cậu Minh!”

Ngài Lục từ Thành phố C?

Hoắc Chấn Đông là người từng trải, thân ở trong thương trường thay đổi liên tục mấy chục năm, tất nhiên sẽ khác với người thường.

Ông ngửi được mùi mưa gió sắp đến.

Ông vội vàng đến bên cửa sổ, đẩy bức màn ra nhìn, chỉ thấy có mấy chiếc xe RV màu đen đang dừng ở bên ngoài sân nhà mình, mấy chiếc xe kia cũng không phải là loại đắt đỏ gì, chỉ là mấy chiếc Audi A8 một màu, thông thường đều là xe công tác bên ngoài của nhân vật nào đó.

Hoắc Chấn Đông đoán ra thân phận của đối phương.

Nhà họ Lục ở Thành phố C, người đứng đầu hiện tại là Lục Khiêm.

Lục Khiêm khác với bọn họ, ông ấy phát triển ở mặt phía trên, vị trí không thấp.

Mà những người khác trong nhà họ Lục, kinh doanh tài chính, làm văn hóa nghệ thuật, nhưng tất cả đều thuộc về Lục Khiêm quản lý, phàm là tất cả chuyện lớn nhỏ trong nhà họ Lục, đều phải do Lục Khiêm đề ra làm chủ.

Điều khiến Lục Khiêm nổi tiếng nhất là cả đời chưa lập gia đình.

Cả đời luôn tìm kiếm người em gái cùng mẹ.

Hoắc Chấn Đông nhìn chằm chằm ra bên ngoài, nhẹ giọng nói: “Vị họ Lục này mặt ngoài đàng hoàng quân tử, sau lưng lại chính là một con sói hung ác! Dưới chân ông ta không biết đã chôn bao nhiêu đâu! Minh… sao con lại chọc phải ông ta?”

Hoắc Minh đoán ra vài phần.

Nhưng anh chưa nói rõ, chỉ mỉm cười: “Có thể là nhân khẩu nhà họ Lục không nhiều, muốn tới cửa chọn con rể!”

Hoắc Chấn Đông tức giận đau cả gan.

Ông gạt tàn thuốc, hung hăng nói: “Đi xuống gặp khách với bố!”

Một lúc sau, Hoắc Chấn Đông và con trai trưởng cùng bước xuống lầu.

Trong phòng khách to lớn của nhà họ Hoắc, một bóng người cao ráo đang đứng khoanh tay, ông ấy đang nhìn một bức tranh tả thực treo trên tường. Tuy không thấy rõ hình dáng của người nọ nhưng chỉ một bóng lưng đã chứa muôn vàn gió hoa, không ai sánh bằng!

Nghe thấy tiếng bước chân, người nọ xoay người, khóe miệng cong lên nở nụ cười nhẹ.

Tuy đã qua tuổi 40 nhưng tướng mạo vẫn xuất chúng, chăm sóc vô cùng tốt, nhìn như mới ba lăm, ba sáu tuổi.

Trong lòng Hoắc Chấn Đông thầm chửi tục.

Ai cũng biết Lục Khiêm càng tỏ vẻ hòa nhã thì người bị tìm gặp sẽ càng đen đủi!

Đương nhiên, ông cũng là hạng cáo già, hổ mặt cười tới chơi, chẳng những không kinh ngạc mà còn thân mật tiến lên bắt tay ngay lập tức: “Ngài Lục xem trọng bức họa đó sao?”

Lục Khiêm vẫn mỉm cười: “Vật Tổng Giám đốc Hoắc âu yếm, tôi nào dám đoạt?”

Hoắc Chấn Đông mơ hồ nói mấy câu, sai người hầu dâng trà.

Ngày thường Hoắc Minh là người vô cùng kiêu ngạo, lúc này lại nhận lấy khay của người hầu, tự mình rót một chén cho Lục Khiêm, còn rất cung kính nói: “Chú Lục, đây là Tuyết Đỉnh Hàm Yên, chú nếm thử xem thế nào!”

Hoắc Chấn Đông trừng nát tròng mắt: Chó con đổi tính rồi hả?

Trong lòng Lục Khiêm hiểu rõ.

Ông ấy cũng không uống trà, thay vào đó lấy ra một tấm ảnh chụp từ trong túi áo vest, ảnh chụp hơi ố vàng nhìn có vẻ đã lâu, nhẹ nhàng đặt lên bàn trà, mỉm cười: “Hôm nay tôi tới đây vì muốn hỏi thăm một người qua cậu Hoắc!”

Hoắc Minh cầm ảnh chụp lên.

Thiếu nữ trên ảnh chụp thanh cao nhưng cũng nghịch ngợm, rất giống Ôn Noãn.

Cuối cùng Lục Khiêm bưng chén trà lên, nhưng môi vừa đụng vào thân chén đã hơi dừng lại: “Có phải cậu Hoắc thấy rất quen mắt không? Đây là em gái thất lạc nhiều năm của tôi, con bé đã chết… Nhưng có một đứa con gái tên là Ôn Noãn!”

Nói xong, Lục Khiêm đặt ly xuống.

Con ngươi dịu dàng của ông ấy lần lượt nhìn về phía bố con nhà họ Hoắc, giọng điệu nhẹ nhàng khách sáo: “Tôi tìm con bé đã lâu, nghe nói con bé khá thân thuộc với cậu Hoắc, cho nên tôi cố ý tới nhà để hỏi thăm một chút!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK