Mục lục
Đồ Đệ Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ - Ss Tần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1415: Băng Phách ra tay!
“Nếu muốn các vị sư tỷ còn lại của mày còn sống, hãy dùng mạng của mình để đổi lấy!”
Lời này vừa dứt, ánh mắt Lục Tuyết Kỳ liền mất đi ánh sáng!
Ngã vào trong lòng Diệp Bắc Minh!
Cùng lúc đó, trong một cung điện ở Luân Hồi Cốc tại Huyền Giới.
Chủ Luân Hồi mở mắt ra, trên khuôn mặt già nua hiện lên một vẻ hung bạo: “Chết tiệt! Vậy mà lại thất bại!”
“Thiếu chút nữa thì có thể xuyên qua trái tỉm của thằng nhóc đó, khiến lình hồn trong cơ thể cũng bị tách rời!”
“Vậy mà vẫn còn có một tỉa ý thức của riêng mình?”
Đông Phương Xá Nguyệt vội vàng hỏi: “Sư phụ, người lại thất bại sao?”
Vẻ mặt của Chủ Luân Hồi đen lại: “Bản tọa thất bại, con dường như vô cùng vui vẻ?”
Đông Phương Xá Nguyệt lắc đầu: “Đồ nhỉ không dám!”
Trong lòng sớm đã vui tới mức nở hoa.
Chủ Luân Hồi cười đầy ẩn ý: “Nếu con không dám, vậy chứng minh đi?”
“Sư phụ, người muốn con chứng minh như thế nào?”
Thân thể của Đông Phương Xá Nguyệt run lên, ngẩng đầu.
Chủ Luân Hồi giơ tay lên, một con dao găm màu đen rơi xuống dưới chân Đông Phương Xá Nguyệt!
Con dao găm toả ra khí đen, phía trên có khắc những phù văn kỳ lạ!
Chỉ cần nhìn thôi cũng có cảm giác hãi hùng khiếp vía!
“Sư phụ, đây là…”
“Trên con dao găm này có chứa đựng pháp tắc Luân Hồi của vi sư!”
Thanh âm của Chủ Luân Hồi lạnh lùng: “Dùng nó móc đứa trẻ trong bụng con ra!”
“Tiều súc sinh này còn chưa ra đời, đã chết dưới pháp tắc Luân Hồi, đời đời kiếp kiếp cũng không thể đầu thai!”
“Linh hồn của nó sẽ bj nguyền rủa mãi mãi!
Tròng mắt của Đông Phương Xá Nguyệt
nhất thời đỏ ngầu, thanh âm khàn khàn: “Sư phụ, con…1′
Ánh mắt của Chủ Luân Hồi cực kỳ lạnh lùng: “Thế nào? Không dám?”
Diệp Bắc Minh vộỉ vàng mặc áo khoác cho Lục Tuyết Kỳ: “Tiểu Tháp, đây là có chuyện gì vậy?”
Thần niệm của Tháp Càn Khôn Trấn Ngục quét qua, giọng nói vô cùng ngưng trọng: “Người trẻ tuổi, lỉnh hồn của hai người này đã biến mất!”
“Cái gì?”
Sắc mặt của Diệp Bắc Minh cực kỳ khó coi: “Rốt cuộc có chuyện gì vậy?”
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục giải thích: “Có người tước đoạt linh hồn của bọn họ, dùng một mảnh linh hồn của chính bọn họ để khống chế thân thể này!”
Thanh âm của Diệp Bắc Minh lạnh lùng: “Ý của ông là chủ Luân Hồi?”
“Là ông ta!”
“Đệt!”
Diệp Bắc Minh hoàn toàn tức giận: “Chủ
Luân Hồi, trong quãng thời gian còn lại của cuộc đời này, ông đây chỉ muốn làm một vỉệc!”
“Đó là khiến mày vĩnh viễn không được luân hồi!”
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói: “Đừng tức giận nữa, hoàn cảnh của hai vị sư tỷ của cậu rất tệ!”
“Linh hồn của họ rời khỏi cơ thể quá lâu. Nếu họ tiếp tục ở trong trạng thái vô hồn này!”
“Thân thể sẽ hoàn toàn chết đi, linh hồn sẽ không bao giờ có thể quay trở lại”.
Sắc mặt Diệp Bắc Minh trở nên khó coi: “Không còn cách nào khác sao?”
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trả lời: “Chỉ có cách để linh hồn của họ trở về chỗ cũ!”
“Tôi sẽ đi Huyền Giới tìm chủ Luân Hồi!”
Diệp Bắc Minh đứng dậy.
Vì sư tỷ, cho dù là núi đao biển lửa thì anh cũng muốn xông vào một lần!
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục vội vàng ngăn cản: “Người trẻ tuổi, cảnh giới của cậu thật sự quá thấp!”
“Dù là có bản tháp ở đây, nếu bây giờ câu đi tìm chủ Luân Hồi, thì cũng không khác gì đì
chịu chết!”
Diệp Bắc Minh lắc đầu: “Cho dù là đi chịu chết, tôi cũng phải thử một lần!”
Đột nhiên.
Từ nghĩa trang trong tháp Càn Khôn Trấn Ngục vang lên một thanh âm: “Diệp Bắc Minh, tôi có thể giúp cậu!”
Giọng nói của Băng Phách?
Với một ý niệm trong đầu, anh đã bước vào trong nghĩa trang.
Xung quanh tối đen, chỉ có hàng trăm bia mộ dựng trước mặt họ!
Phía trên bia mộ của Băng Phách, một một bóng người hư ảo xỉnh đẹp đứng lơ lửng trên không.
“Cô có thể giúp tôi sao?”
Băng Phách gật đầu: “Đúng vậy! Tuy nhiên, tôi có một điều kiện!”
Diệp Bắc Minh không chút do dự trả lời: “Bất kể đó là điều kiện gì, tôỉ cũng đồng ý với cô!”
Báng Phách cười: “Hai cô gái này quan trọng với cậu như vậy sao?”
Diệp Bắc Minh gật đầu: “Bọn họ là một
trong những người quan trọng nhất cuộc đời tôi!1′
Băng Phách có chút kỉnh ngạc: “Không ngờ cậu lại coi trọng tình cảm như thế, nếu vậy, tôi cũng không giấu diếm gì nữa!”
“Cậu mang cơ thể của bọn họ tới nghĩa địa, linh hồn của tôi có thể nhập vào trong cơ thể của bọn họ, tạm thời duy trì sức sống cho họ!”
Diệp Bắc Minh nhíu mày.
Băng Phách hừ lạnh một tiếng: “Diệp Bắc Minh, cậu đừng coi lòng tốt của bản tọa thành lòng lang dạ thú!”
“Nếu cậu không tin có thể hỏi Tháp Hồn!”
Diệp Bắc Minh hỏi thử.
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục mở miệng: “Hẳn là không có vấn đề gì, hơn nữa linh hồn của cô ta cũng đang ở trong tòa tháp này!”
“Bây giờ cậu là chủ nhân của tôi, vì vậy cậu có thể khiến cô ta tan thành tro bụi bất cứ lúc nào!”
Diệp Bắc Minh gật đầu: “Nói cho tôi biết, điều kiện của cô là gì?”
Băng Phách không nói nhảm, thẳng thắn nói: “Hàng triệu năm trước, tôi đã sáng tạo ra
một thế lực tên là Băng Cực Cung ở Huyền Giới!1′
‘Trước khỉ phỉ thăng Thần giới, tôi đã để lại một thứ rất quan trọng ở đó!1’
“Nếu Băng Cực Cung còn tồn tạt tôi muốn cậu tới đó một chuyến, giúp tôi lấy lại thứ đó!”
“Nếu Băng Cực Cung đã bị phá hủy, vậy thì quên đi. Chuyện này cũng không quá khó khăn phải không?”
Sắc mặt của Diệp Bắc Minh dịu lại: “Cảm ơn tiền bối!”
Băng Phách khẽ cười một tiếng: “Thằng nhóc này, cuối cùng cậu cũng biết tôn trọng tôỉ một chút!”
“Mang cơ thể của bọn họ vào đây nhanh lên!”
“Được!”
Diệp Bắc Minh đưa cơ thể của haỉ vị sư tỷ vào tronq nqhĩa địa.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK